Thứ Ba, 12 tháng 8, 2014

Kịch thơ: – Hận Nam Quan



Hoàng Cầm

Một đêm giăng mờ lạnh lẽo. Tiếng tiêu nào trên ngàn xa văng vẳng trong sương. Trên một khu rừng gần Ải Nam Quan, chi chít cây cối, có một bóng đen vạch cây, rẽ lá tìm đường.
 Gần chỗ ấy, Nguyễn Phi Khanh bị giam trong một cái cũi lớn. Lúc đó đã nửa đêm. Bốn bề tịch mịch. Duy có tiếng tiêu vẫn réo rắt, não nùng. Thỉnh thoảng có tiếng mõ cầm canh xa xa. Hồi lâu, Phi Khanh hơi cử động và ngồi dậy.

Phi Khanh:
 Đây biên giới hai nước thù đẫm máu;
 Đây Nam Quan … con mắt khép tình thâm
 Lối qua lại của một loài cuồng khấu
 Là Nam Quan … chua xót bóng nghìn năm.
 Đây Nam Quan, bốn bề sương lạnh lẽo,
 Hồn thuở xưa lay động bóng tinh kỳ
 Ai đi sứ nơi quê người lẽo đẽo