Hiển thị các bài đăng có nhãn Chính trị xã hội. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chính trị xã hội. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 27 tháng 7, 2021

CÂU CHUYỆN VỀ BỨC TƯỢNG ‘CHÚ BÉ ĐỨNG TÈ’

 


Tại Bỉ có một biểu tượng nổi tiếng là bức tượng “chú bé đứng tè”, một tượng đài nhỏ bằng đồng cao 61 cm, là biểu tượng của thủ đô Brussels.

Bỉ là một quốc gia xinh đẹp và giàu có, kinh tế phát đạt khiến rất nhiều người hâm mộ cuộc sống của người dân nước này. Tại thủ đô Brussels, Bỉ có một biểu tượng nổi tiếng là bức tượng “chú bé đứng tè”, một tượng đài nhỏ bằng đồng cao 61 cm, là biểu tượng của thành phố Brussels. Đây là tác phẩm của bậc thầy điêu khắc François Duquesnoy được hoàn thành vào năm 1619. Nhưng đến năm 1817 thì được thay chất liệu bằng đồng.

Người dân Bỉ coi biểu tượng này bảo vật quốc gia. Liên quan đến “chú bé đứng tè” này có một câu chuyện lịch sử mà người Bỉ cho rằng, cậu bé là anh hùng dân tộc.

Vào thế kỷ 14, mối quan hệ giữa Bỉ và Tây Ban Nha không được tốt đẹp. Tây Ban Nha khi đó là một quốc gia hùng mạnh ở Châu Âu, giáp biên giới với nước Pháp. Nước Bỉ cũng có biên giới tiếp giáp với nước Pháp, nhưng do có mối quan hệ không tốt với Tây Ban Nha nên Bỉ thường xuyên kết hợp với nước Pháp để đối đầu với Tây Ban Nha.

Vào năm 1367, Tây Ban Nha phái hơn 5.000 lính hải quân và lục quân tấn công nước Bỉ, sau đó lại phái thêm hơn 20.000 quân lính sang nước Bỉ.

Chỉ trong 2 tháng ngắn ngủi, Tây Ban Nha đã chiếm lĩnh trọn lãnh thổ nước Bỉ bao gồm thủ đô Bỉ là Brussels. Bỉ bị ép ký kết hiệp ước đầu hàng Tây Ban Nha và trong vòng 40 năm sau đó không được phép liên minh với Pháp, đáp ứng điều kiện này thì Tây Ban Nha sẽ rút quân khỏi Bỉ.

Sau mấy tháng thương lượng, Tây Ban Nha cuối cùng đã rút quân về nước bắt đầu từ tháng 5/1368. Nhưng thời điểm Tây Ban Nha rút quân khỏi Brussels, họ lại nổi lên ý định xấu, đó là muốn dùng thuốc nổ để hủy diệt Brussels. Những người lính Tây Ban Nha đã hóa trang thành người dân Bỉ và bí mật chôn giấu mấy vạn tấn thuốc nổ ở nhiều nơi của Brussels. Tất cả số thuốc nổ này cuối cùng được dẫn đến một kíp nổ. Sau đó quân đội Tây Ban Nha gần như đã rút khỏi Brussels chỉ còn lại mấy binh sĩ tình nguyện ở lại “hiến thân” để châm chíp nổ.

Khi đường dây dẫn để châm ngòi bộc phá đã được nối xong xuôi thì bỗng từ đâu, có một chú bé chạy qua, ung dung đứng tè vào đường dây cháy chậm của quả bộc phá. Ngay lập tức, quả bộc phá bị ướt và không thể đốt cháy được.

Về sau, quân đội Bỉ phát hiện ra, đã bế cậu bé giơ lên cao và dân chúng Brussels đều ca ngợi cậu bé đã cứu được cả thành phố Brussels, thậm chí là cả nước Bỉ. Tại sao nói rằng cậu bé đã cứu cả nước Bỉ?

Bởi vì, thời ấy nước Bỉ vô cùng nhỏ, hơn nữa còn không phải là một quốc gia nắm hoàn toàn chủ quyền, vẫn bị quản chế bởi nước Pháp. Lúc ấy cả nước Bỉ có hơn 1.000.000 người dân, dân số ở Brussels là 200.000 người, nếu như Brussels bị phá hủy thì cả nước Bỉ cũng sụp đổ.

Năm 1619, nhà điêu khắc vĩ đại của Bỉ là Jérome Duquesnoy đã tự tay chế tạo ra bức tượng đồng chú bé này.. Chú bé này tên là Julien Dillens. Nhiều người sau khi nghe câu chuyện về chú bé này đều cảm thấy đây là câu chuyện cổ tích. Nhưng kỳ thực không phải như vậy, đây là câu chuyện có thật trong lịch sử!

Hồ sơ của nước Bỉ và Tây Ban Nha đều có ghi chép lại đoạn lịch sử này. Cả hai quốc gia đều ghi chép lại quá trình Tây Ban Nha sang tấn công nước Bỉ, quá trình rút quân và cả việc cậu bé đã làm tắt kíp nổ. Hồ sơ ghi chép ở hai quốc gia này đều khớp với nhau.

Cậu bé này hàng năm đều nhận được quần áo từ mọi người ở khắp nơi trên thế giới. Vì vậy, cậu bé còn được gọi là “Cậu bé có nhiều quần áo nhất thế giới.”

Hình ảnh bức tượng “chú bé đứng tiểu” này không chỉ nổi tiếng ở Bỉ mà còn xuất hiện ở nhiều nơi trên thế giới. Không ngờ, đằng sau bức tượng nhỏ bé tưởng như chỉ là phục vụ cho hoạt động “vui chơi giải trí” lại ẩn giấu một sự kiện lịch sử to lớn như vậy !

( Sưu Tầm )

Thứ Bảy, 17 tháng 10, 2020

NHỮNG SAI LẦM MANG TÍNH NGUYÊN TẮC TRONG BIÊN SOẠN SÁCH GIÁO KHOA MỚI

 Nguyen Ngoc Chu

      Những điều viết dưới đây là đề cập chung cho các bộ sách giáo khoa (SGK) mới, chứ không chỉ riêng cho ‘Cánh Diều’ hay ‘Kết nối trí thức với cuộc sống’; và liên quan đến tất cả cả các môn, chứ không riêng gì Tiếng Việt hay Toán.

     Mục đích bài viết không phải để chỉ trích cá nhân hay bộ SGK cụ thể, mà là để rút kinh nghiệm cho tương lai, mong có được các bộ sách giáo khoa mới tốt hơn. Tốt hơn theo 5 phương diện:

1. Học ít mà biết nhiều.

2. Biết những điều quý giá hữu ích.

3. Không mất nhiều thời gian.

4. Không tốn nhiều công sức.

5. Không mất nhiều tiền bạc.

Vì hạn chế về đề tài, dung lượng, và thời gian, nên bài viết còn những điều khiếm khuyết. Do vậy, bài viết không cạnh tranh về tính đầy đủ và tính đúng đắn. Bài viết cũng không toan tính áp đặt quan điểm của người viết cho người khác.

I. NHỮNG NGUYÊN NHÂN HỆ THỐNG ẢNH HƯỞNG XẤU LÊN CHẤT LƯỢNG CỦA SGK

Trước khi các bộ SGK mới ra đời đã xuất hiệu nhiều phản biện gay gắt của xã hội trên truyền thông về hai phương diện: chất lượng và chi phí. Và nay, ngay khi vừa đưa các bộ SGK mới vào giảng dạy đã bộc lộ những sai sót nghiêm trọng. Những sai sót của SGK mới là hậu quả tất yếu từ những sai lầm mang tính nguyên tắc về cách tiếp cận trong thiết lập cơ chế soạn SGK. Sau đây đề cập đến 6 nguyên nhân chính, đều có nguồn gốc sâu xa từ một nguyên nhân thống soái.

1. HẠN CHẾ CHỈ 1 CHƯƠNG TRÌNH KHUNG VÀ CHỈ 1 TỔNG CHỦ BIÊN

Trong vũ trụ không có thứ gì là độc nhất. Vũ trụ biến hoá đa dạng không ngừng. Tiến bộ nhân loại là một phần tiến hoá của vũ trụ. Bởi vậy nó chịu sự chi phối của quy luật vũ trụ. Hơn 200 quốc gia trên thế giới không chung một khung chương trình giáo dục. Quy định một bộ khung chương trình duy nhất cho giáo dục là ràng buộc tiến hoá. Tự do học thuật cần nhiều chương trình. Rõ ràng khi có 2 chương trình khung là có nhiều lựa chọn hơn cho người dùng, chắc chăn tốt hơn khi chỉ có 1 chương trình khung.

Ngay cả chỉ có 1 chương trình khung thì cũng không thể chỉ có 1 tổng chủ biên. Quy định này trói buộc khả năng tự do toả sáng của các tổng chủ biên. Giống như thiết kế, cùng là thiết kế máy bay, nhưng mỗi tổng công trình sư có một thiết kế khác. Hạn chế chỉ có 1 tổng chủ biên cho SGK mới đã ngăn cản đường sáng tạo của các tổng chủ biên khác. Giá mà có 2 tổng chủ biên, thì tình trạng SGK mới đã không rơi vào hoàn cảnh hiện nay.

2. CHỌN TỔNG CHỦ BIÊN CHƯA PHÙ HỢP

Các tổng chủ biên dù bác học đa ngành đến đâu cũng không thể đứng đầu được ở nhiều môn học khác nhau.

GS Nguyễn Minh Thuyết có chuyên môn về tiếng Việt nên có thể tham gia soạn thảo SGK môn tiếng Việt. Nhưng đặt GS Nguyễn Minh Thuyết vào vị trí tổng chủ biên chương trình khung bao gồm các môn toán, lý, hoá, sinh, địa , sử, ngoại ngữ…là quá sức của GS Nguyễn Minh Thuyết. Thực tế việc GS Nguyễn Minh Thuyết chủ biên môn tiếng Việt lớp 1 trong nhóm ‘Cánh Diều’ đã bộc lộ năng lực hạn chế của GS Nguyễn Minh Thuyết ngay trong môn tiếng Việt lớp 1, chứ chưa nói đến vị trí tổng chủ biên của toàn bộ chương trình cải cách SGK mới. Việc để xẩy ra những sai sót mang tính nguyên tắc, không riêng gì trong môn tiếng Việt, mà ở các môn khác, đều có trách nhiệm lớn ở tổng chủ biên chương trình khung.

3. CHỌN CÁC TÁC GIẢ VIẾT SGK MANG TÍNH KHÉP KÍN

Nhìn vào chủ nhân của các bộ SGK và các tác giả SGK, thì biết đây là sân chơi khép kín của một nhóm người chơi. Đây là rào cản đối với tự do học thuật, mà hệ quả là không cho ra đời được những bộ SGK tốt.

4. TẬP THỂ VIẾT SÁCH GIÁO KHOA

Không có sách giáo khoa xuất sắc nào - được viết bởi 5-7 tác giả. Những bộ sách giáo khoa xuất sắc nhất - tuyệt đại đa số là của 1 tác giả, một số rất ít có 2 tác giả.

Thứ Tư, 1 tháng 1, 2020

MỘT NHÀ QUÂN SỰ TÀI BA, MỘT NHÀ NGOẠI GIAO KIỆT XUẤT ĐÃ MÃI MÃI RA ĐI !

-Nguyễn Đăng Quang-


Thế là Lão tướng Nguyễn Trọng Vĩnh đã từ biệt dương gian trần thế, trái tim cụ ngừng đập vào lúc 4 giờ 43 phút sáng 26/12/2019! Cụ đã mãi mãi đi xa, để lại 104 tuổi xuân cho đời và cả một trang sử cá nhân oai hùng, lẫm liệt cho dân, cho nước! Ngoài ra, cụ cũng để lại cho ĐCSVN cả  một tấm gương trong sáng về phẩm chất liêm khiết, tinh thần chính trực, đấu tranh kiên cường và đạo đức sáng ngời của một nhà cách mạng chân chính! Thế là một nhà ngoại giao kiệt xuất,  đồng thời cũng là một nhà quân sự tài ba đã vĩnh biệt chúng ta để đi vào cõi vĩnh hằng! 
Tuổi thơ của cụ đầy dữ dội và gian khó. Song với nỗ lực cá nhân tuyệt vời, cụ đã vượt qua mọi gian khổ vừa để mưu sinh vừa để trưởng thành. Cụ rất chịu khó học qua sách báo và qua thực tiễn cuộc sống. Cụ có kiến thức sâu rộng, ý chí kiên cường và một tấm lòng vị tha, hết lòng vì nước, vì dân cho tận đến những năm tháng cuối cùng của cuộc đời!          
  
Cụ sớm giác ngộ và tham gia hoạt động cách mạng khi còn rất trẻ. Cụ được kết nạp vào Đảng Cộng sản Đông Dương năm 1939 khi mới tròn 23 tuổi. Tháng 6/1940 cụ bị Pháp bắt giam, kết án 5 năm tù khổ sai, đày đi biệt xứ tại nhà ngục khét tiếng ở Đăc-Tô (Kon-Tum). Tháng 6/1945, mãn hạn tù, cụ chủ động bắt liên lạc với tổ chức và được Đảng giao nhiều trọng trách, lần lượt làm Bí thư tỉnh ủy 2 tỉnh Phúc Yên và Thái Bình.

Tháng 3/1947, Đảng điều cụ vào quân đội. Cụ được tín nhiệm cử giữ chức Chính ủy kiêm Bí thư Khu I gồm 3 tỉnh Thái Nguyên, Bắc Kạn và Cao Bằng do đ/c Chu Văn Tấn làm Khu trưởng. Từ 1948 đến 1959, cụ được rút về Tổng cục Chính trị do đ/c Nguyễn Chí Thanh làm Chủ nhiệm và được đề bạt làm Cục trưởng Cục Tổ chức đầu tiên của QĐNDVN. Tại Sắc lệnh 36/SL ngày 31/8/1959, đích thân Chủ tịch Hồ Chí Minh tấn phong cụ quân hàm Thiếu tướng và cụ được bổ nhiệm làm Chính ủy Quân khu IV. Cho đến trước khi qua đời, cụ là sỹ quan cấp tướng có thâm  niên cao nhất (60 thâm niên) ở quân hàm Thiếu tướng QĐNDVN!

Thứ Sáu, 18 tháng 10, 2019

THƯ NGỎ CỦA LÃO TƯỚNG NGUYỄN TRỌNG VĨNH




Hiện nay tôi đã già lắm rồi, nhưng vẫn cố gắng theo dõi những việc chính của đất nước.
Ngày 15/10 (2019) vừa qua, Đài truyền hình trung ương đưa lên buổi tiếp xúc cử tri của ông Phú Trọng ở Hà Nội.
Trước tình hình nước sôi lửa bỏng do Trung Quốc lại xâm phạm vùng biển nước ta mấy tháng qua, thế mà ông Trọng và một số cử tri quen mặt vẫn nói một giọng lập lờ như bao nhiêu năm trước.
Tôi thấy quá buồn.
Gần đây tôi cũng đã xem một số hình ảnh của cuộc tọa đàm về bãi Tư Chính và Luật pháp quốc tế, ngày 6/10/2019. Tôi thấy anh chị em nói rất hay, nhiều phát biểu có nghiên cứu, có tính toán, đưa ra ý kiến xây dựng.
Ý kiến của Anh hùng Lê Mã Lương, tuy có chút gây sốc, nhưng cũng là một ý kiến rõ ràng, mạnh mẽ về việc phải kiên quyết giữ được bãi Tư Chính. Trước hết phải kiện Trung Quốc ra tòa án quốc tế.
Tôi cũng nghe ý kiến ông Phú Trọng nói về cuộc tọa đàm vừa qua. Ông có vẻ khó chịu, mỉa mai chì chiết tiếng nói yêu nước của nhiều người dân (mà đó là các công dân đã từng đóng góp công sức trong các cuộc chiến đấu chống ngoại xâm và chưa hề bị tước quyền công dân). Ông Trọng nói họ là “một số phần tử cố tình kích động, to tiếng lên, lên gân lên, ra vẻ ta là anh hùng, ra vẻ ta là yêu nước” (!).
Vậy là ông đã quên lời dạy của CT Hồ Chí Minh, rằng: “Trừ một bọn rất ít đại Việt gian, đồng bào ta ai cũng có lòng yêu nước”?
Đã thế, ông cũng lên gân, vỗ ngực: “Vậy còn Trung ương Đảng, Chính phủ, Tổng bí thư không yêu nước à?”
Cung cách của ông tôi thấy sao mà giống như đôi co giữa chợ, chả giống phong cách chính khách tí nào!
Thiết nghĩ, là người đứng đầu bộ máy, chắc ông Trọng phải có đủ thông tin về âm mưu, thủ đoạn, mục tiêu, biện pháp của bọn Tàu từ xưa tới nay đối với nước Việt ta, đặc biệt là trong mấy tháng qua ở bãi Tư Chính.
Tình hình đang rất nguy ngập và cấp bách, vậy mà khi khai mạc Hội nghị trung ương 11 vừa qua, ông vẫn nói phải “phân tích, dự báo tình hình”? Thật quá bức xúc trước thái độ như thế. Giống như bàng quan, thờ ơ vậy.
Hội nghị trung ương đã không ra nổi một nghị quyết kịp thời, dứt khoát để đối phó với tình hình đang cấp bách ở Biển Đông, mà còn cứ nhai lại khái niệm “thời kỳ quá độ”? Để làm gì? Để đánh lạc hướng dư luận, để câu giờ, để ngụy biện cho sự trốn tránh trách nhiệm hay sao?
Theo tôi, ông Trọng viện lý do phải “khôn khéo”, thực chất có phải đang bế tắc khi tìm giải pháp? (Hay ông có tư tưởng đầu hàng?)
Hiện nay đang có nhiều nước trên thế giới ủng hộ ta kiện Trung Quốc vì ta có chính nghĩa, và pháp lý đứng về phía Việt Nam.
Hơn nữa, tại sao ông không tìm giải pháp ngay trong những ý tưởng, giải pháp đã nêu ra trong cuộc tọa đàm khoa học về vùng biển Tư Chính và Luật pháp quốc tế ngày 6/10 vừa qua?
Vả lại, ngay các cơ quan chính thống của Đảng, Nhà nước cũng đã nhiều lần nhấn mạnh, Việt Nam có đầy đủ căn cứ, chứng lý về chủ quyền ở Biển Đông. Vậy còn trở ngại gì mà không đưa đơn kiện Trung Quốc ra các tòa án quốc tế?
Hà Nội ngày 18/10/2019
NGUYỄN TRỌNG VĨNH


Chủ Nhật, 18 tháng 8, 2019

BỨC THƯ CỦA MỘT PHỤ NỮ VIỆT NAM LẤY CHỒNG TRUNG QUỐC


(Đăng lại từ fb nhà văn Nguyễn Quang Thiều)
“Người phụ nữ đó là cô em họ xa của tôi. Anh em tôi thân nhau từ những ngày cô còn ở trong nước bởi cô là người yêu văn chương. Cô đi du học Trung Quốc rồi yêu một người đàn ông Trung Quốc. Họ kết hôn hơn mười năm trước và có hai đứa con. Hiện cô sống và làm việc ở một thành phố lớn của Trung Quốc.
Sáng nay, tôi nhận được thư cô. Tôi muốn đưa lá thư này lên và được cô cho phép. Chỉ có điều tôi không đưa toàn bộ nội dung lá thư vì có những chuyện riêng tư của gia đình. Hơn nữa, cô nói tôi không đưa tên cô cùng tên nơi cô sinh sống. Chắc mọi người đều hiểu lý do.
Xin giới thiệu với mọi người một số đoạn của lá thư này để hiểu một phần những tình cảm và suy nghĩ của một người phụ nữ Việt Nam làm dâu Trung Quốc trong những ngày này.
NỘI DUNG MỘT SỐ ĐOẠN TRONG BỨC THƯ:
Anh Thiều kính mến,
Vậy là gần năm năm nay anh em mình không gặp nhau. Hè năm ngoái em về Việt Nam có ghé nhà anh nhưng chị Trang nói anh lại đang ở nước ngoài. Chị Trang có tặng em mấy cuốn sách của anh. Em vô cùng sung sướng tuy không xin được chữ ký của anh để làm kỷ niệm. Em đọc đi đọc lại nhiều lần cuốn Mùi Của Ký Ức. Cuốn sách viết về những món ăn của vùng sông Đáy quê mình làm em nhớ nhà vô cùng.
Trong những ngày này, em đang sống trong một trạng thái vừa buồn vừa nổi giận khi chính quyền Trung Quốc đưa tàu vào bãi Tư Chính. Em đã nói chuyện với chồng em về sự kiện đó và nói thẳng với anh ấy rằng đó là hành động xâm lược của Trung Quốc đối với Việt Nam. Hơn mười năm sống với chồng và gia đình nhà chồng, em đã nhiều lần tranh luận với họ về các hành động xâm lược trắng trợn biển đảo Việt Nam của nhà cầm quyền Trung Quốc. Đã có những ngày, em tưởng vợ chồng em sẽ phải chia tay nhau. Nhưng anh ấy yêu em và các con, hơn nữa, anh ấy là một tiến sỹ nên có hiểu biết và nhận thức của riêng mình. Chính lý do đó mà sau này anh ấy đã chia sẻ với em rất nhiều. Anh ấy đã âm thầm nghiên cứu những tài tiệu liên quan đến lãnh thổ Việt Nam và Trung Quốc để có chính kiến của mình. Khi Trung Quốc cho tàu vào bãi Tư Chính thì anh ấy đã nói với em là đây thực sự là một cuộc xâm lược. Anh ấy bảo anh ấy là người Trung Quốc nhưng trong lòng anh ấy phản đối hành động xâm lược đó. Khi nói vậy với em, anh ấy đã khóc. Chính vì tình yêu của anh ấy với em và vì sự dày vò lương tâm của anh ấy mà em yêu anh ấy. Em đã nhiều lần nói với anh ấy hãy rời bỏ Trung Quốc đến một nơi nào đó để sống. Những lần đầu, anh ấy phản đối em dữ dội. Có lúc anh ấy thét lên bảo em hãy về Việt Nam mà ở. Nhưng đến bây giờ, anh ấy đang tìm cách để đưa vợ con rời khỏi Trung Quốc. Nếu chồng em không hiểu đúng lịch sử và không tôn trọng sự thật thì chắc chúng em đã chia tay từ lâu rồi.

Thứ Năm, 1 tháng 8, 2019

BÀI PHẢN BÁC VIỆC DỜI CHÍNH PHỦ VỀ BA VÌ 10 NĂM TRƯỚC


Lời dẫn của Nguyễn Xuân Diện:
Vào năm 2010, đúng dịp kỷ niệm 1000 năm Thăng Long - Hà Nội, Anh em ông Bộ trưởng Bộ Xây dựng Nguyễn Hồng Quân, Nguyễn Đình Toàn (Thứ trưởng, anh em con chú con bác với Bộ trưởng) được Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng giao cho việc làm đề án rời Trung tâm hành chính quốc gia (Văn phòng CP và các trụ sở các bộ) về Ba Vì. [Trong lúc kỷ niệm 1000 năm Thăng Long, tưởng nhớ một triều đại võ công văn trị rực rỡ, và tầm nhìn viễn kiến cả thiên niên kỷ của Lý Công Uẩn về việc định đô, thì Chính phủ lại đi ...dời đô. Làm thế khác nào chửi tiền nhân, và bộc lộ sự vô văn hóa, vô giáo dục của mình?].
Bộ Xây dựng đã chọn Xã Yên Bài đặt làm nơi đặt Trung tâm Hành chính Quốc gia. Và để chạy xe cho gần, họ dùng bút chì vạch một nét giữa Yên Bài và Hồ Tây và gọi là trục giao thông Ba Vì - Hồ Tây. Bị phản đối dữ dội, họ đổi tên thành Trục Tâm Linh Ba Vì - Hồ Tây.
Lúc đó, tôi đã gọi thẳng trung tâm hành chính quốc gia đó là Trung tâm Nghỉ dưỡng quốc gia và trục tâm linh đó là Trục Bất Động Sản.
Kỷ niệm 11 năm tỉnh Hà Tây bị cưỡng chế đưa về Hà Nội và xóa tên trên bản đồ quốc gia. Xin giới thiệu bài phỏng vấn của báo Tiền Phong (cả bản in giấy lẫn bản online).
______________
.
KHÔNG NÊN ĐẶT BỘ MÁY HÀNH CHÍNH VÀ VỊ TRÍ NGHỈ NGƠI
Báo Tiền Phong Online
15/06/2010 04:18

TP - Tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện (Viện Khoa học Xã hội Việt Nam) cho rằng, nếu đặt Trung tâm hành chính Quốc gia tại Ba Vì có nghĩa là đặt bộ máy hành chính của quốc gia vào vị trí nghỉ ngơi, kém năng động.
PV: Là người con xứ Đoài đáng lẽ ông phải mong muốn kéo Trung tâm hành chính Quốc gia lên Ba Vì để đổi thay bộ mặt quê hương mình?
NXD: Tôi rất mong muốn quê hương mình phát triển giàu mạnh. Thế nhưng là người nghiên cứu về văn hóa xứ Đoài, tôi hiểu rằng tinh hoa xứ Đoài vô cùng phong phú, từ đình chùa, miếu mạo đến kiến trúc nhà ở dân gian, quy hoạch nông thôn, di sản văn hóa vật thể và phi vật thể..., nên theo tôi những nhà làm quy hoạch không được phép hy sinh những giá trị này.
Thay vào đó, mảnh đất xứ Đoài sẽ phát triển trên nền tảng văn hóa sẵn có của mình. Vì sao? Vì chính chúng ta lâu nay vẫn quan niệm rằng văn hóa là di sản mà chưa coi văn hóa là một tài sản. Vì vậy, xứ Đoài nên quy hoạch để trở thành vùng bảo tồn văn hóa phục vụ du lịch văn hóa, du lịch tâm linh, du lịch nghỉ dưỡng, du lịch sinh thái. Xứ Đoài chỉ có thể phát triển theo hướng đó là tốt nhất.
.
PV: Dường như chỉ với lý lẽ muốn bảo tồn văn hóa xứ Đoài để không muốn đưa Trung tâm hành chính Quốc gia lên Ba Vì xem ra khó thuyết phục?
NXD: Chúng ta phải biết rằng, Sơn Tây là nơi mà Bộ Quốc phòng đặt các trường sĩ quan, các đơn vị quân đội; các nhà máy phục vụ quốc phòng cũng nằm ở vùng đất này. Vậy thì đưa Trung tâm hành chính lên đây liệu có gây xáo trộn? Đặc biệt, theo như những bản đồ địa chất thì khu vực định đặt trung tâm hành chính quốc gia là vùng đứt gãy về địa tầng, có thể không phù hợp để xây dựng những công trình lớn ở đây.
PV: Ông đã từng nói rằng xứ Đoài là vùng văn hóa khép kín, tĩnh tại. Vậy nếu đưa Trung tâm hành chính Quốc gia lên đó sẽ có điều gì bất lợi?
NXD: Xứ Đoài nằm giữa hai dãy núi Tam Đảo và Ba Vì cùng con sông Hồng. Đây là vùng đất tương đối biệt lập, khép kín vì thế ở đây hình thành những làng mạc khép kín có giá trị bảo lưu văn hóa cổ truyền. Nơi này ngày xưa nhà Lý nhốt tù binh, nơi ẩn cư của những kẻ sĩ lánh đời... Còn nay thì sao? Xứ Đoài hiện là nơi tập luyện của quân đội, nơi Nhà nước xây dựng những trung tâm giáo dưỡng phục hồi nhân phẩm, trung tâm cai nghiện. Hơn thế Ba Vì còn là nơi người ta xây dựng siêu nghĩa trang có thể giải quyết việc an táng của thành phố chục triệu dân.
Có thể thấy xứ Đoài từ xưa đến nay chưa bao giờ là khu đất năng động. Sấm Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm có câu "Đoài Phương tĩnh nhất khu" tức xứ Đoài là khu đất yên tĩnh. Ngay Khu Công nghệ cao Hòa Lạc đã xây dựng 12 năm qua vẫn dường như giậm chân tại chỗ, hay Đại học Quốc gia cũng vậy. Vì thế nếu đưa Trung tâm hành chính Quốc gia về Ba Vì tức đặt bộ máy hành chính vào trạng thái nghỉ ngơi, khó năng động, linh hoạt.
Xin cảm ơn ông.
Phùng Sưởng (thực hiện)



Thứ Sáu, 26 tháng 4, 2019

CHÍNH TRỊ HOÁ


Nguyễn Công Vượng
 
Đã từ lâu ở nước ta việc chính trị hoá mọi sự vật hiện tượng hay bất cứ câu chuyện gì đã như một bức tường thành ngăn cản cho sự minh bạch, ngăn cản sự phát triển tiến bộ và thượng tôn pháp luật của thời đại 4.0
Từ những vụ việc mang tính pháp luật - hình sự rõ rệt như ấu dâm hay quấy rối tình dục cũng bị bức tường mang tên chính trị ngăn cản lại. Bất cứ ai đưa ra những ý kiến hay phản biện lại những điều đó đều bị hai chữ Chính Trị chặn ngay lại, và bằng cách nào đó với hệ thống ngầm rải rác khắp nơi để đưa câu chuyện về tính chất chính trị để nhiều người ngại và nản với bức tường vô hình mà buông phím dừng lời.
Tôi là người chưa am hiểu về chính trị và nói thật là không bận tâm về chính trị. Những điều tôi viết tôi nói đơn giản là cảm nhận của một công dân được sống bằng những đồng lương từ mồ hôi nước mắt của nhiều người mà thành. Việc trách nhiệm với xã hội là một phần tất yếu không chỉ riêng tôi mà ngay cả các bạn nữa. Bức tường Chính Trị bao phủ mọi sự thật và rõ ràng và với Chính Trị thì sự minh bạch là một điều gì đó không tưởng.
Xăng lên — nếu bạn phản đối bạn sẽ bị quy là phản động bởi đó là Chính Trị!?
Điện lên — nếu bạn phản đối bạn là ba que là phản động
Xuống đường biểu tình ấu dâm — bạn theo nhóm phản động
Than tự múc ra bán mà lỗ hàng chục nghìn hàng trăm tỷ — đừng nói! Đó là Chính Trị nói là phản động đó!
Gang thép Thái Nguyên — đầu tư gần chục nghìn tỷ mua máy móc cũ hỏng từ Trung quốc và giờ là mất trắng vì không làm được, thất thoát hàng nghìn tỷ — Đừng nói nhé! Đó là Chính Trị nói là phản động
Rồi AVG giao lưu với Mobifone thất thoát hàng nghìn tỷ - Đừng nói Chuyện Chính Trị đấy! Nói là phản động
Đầu tư sang Velezuela Mất hàng Nghìn tỷ — Chính trị đấy đừng nói - Nói là Phản động
Ngành điện lấy tiền của dân để đi đầu tư xiên xẹo trái ngành như đất cát, xây dựng rồi lỗ — thu thêm tiền điện để bù vào — đừng nói nhé dù đó là chúng đang cướp trắng của mình — Nhưng đó là Chính Trị nói là phản động!
Bất cứ chuyện gì cũng bị quy về chính trị dù luật pháp, kinh tế hay thất thoát tham ô tham nhũng!? Và cũng ngại chữ Chính Trị mà nhiều người đang sinh sống trên đất nước tôi đã tự bỏ trách nhiệm là một người con Việt. Họ bàng quan trước những gì diễn ra bởi với họ, tiền xăng có lên họ vẫn thừa để trả, thu phí bậy bạ bừa bãi cũng chả ảnh hưởng, điện cao nữa chả sao vì họ giàu.!? Nhưng họ đâu biết thu nhập bình quân đầu người của ta có người ở quê thậm chí khó có được 5 triệu/1 năm!? Điều này chắc chắn.
Nhưng ngày đêm chúng ta là những con vịt ngoan ngoãn để cho bọn chúng vặt lông, thậm chí vặt rồi ra lông măng lại vặt tiếp. Thuế chồng thuế. Tận thu tất tật mục đích đơn giản chỉ để cố kiếm mảnh vải vá vào chỗ rách. Kiếm thật nhiều để bù vào chỗ tham ô thất thoát thua lỗ.
Đó là Chính Trị ư!? Với tôi không quan tâm! Tôi chỉ quan tâm cần một sự minh bạch rõ nét — nhưng đo là Chính Trị nên đợi đấy sẽ rõ.
Có thể tôi hay các bạn đều có cuộc sống tạm ổn hơn một số người. Nhưng lúc tĩnh lặng tôi và các bạn có tự hỏi vì sao nhiều người nghèo thế và vì sao nhiều nguồn thu bất minh như thế không!? Hay đó là Chính Trị nên chúng ta không quan tâm, không bận tâm!?
Với thời đại 4.0 và cuộc sống thay đổi hàng ngày tôi nghĩ sự văn minh sẽ đi liền với trách nhiệm, đi liền với ý thức đóng góp xây dựng của toàn thể chúng ta. Chúng ta có thể dọn dẹp vệ sinh (nếu có thể) không phải chỉ nơi ta ở mà bất cứ nơi nào ta thấy ô nhiễm, chúng ta có thể trồng một cái cây không phải trước của nhà mình để lấy bóng mát cho mọi người, chúng ta có thể nói những điều Luật Pháp và bản thân chúng ta coi là đúng.
Đừng sợ hai chữ Chính Trị. Hãy làm người văn minh và là một công dân đúng nghĩa có trách nhiệm với chính bản thân gia đình và xã hội.
Hãy xem từ Chính Trị là một từ như Văn Hoá, Thể thao và đương nhiên nó cũng như Văn Hoá Thể Thao thôi, chúng ta hú hét vỗ tay khi trận bóng hay vở diễn hay, chúng ta la ó phẫn nộ khi trận đấu tệ thì Chính Trị cũng thế thôi! Chúng ta hãy phá vỡ bức tường vô hình ấy đi để sống một cuộc sống có trách nhiệm hơn.!

Thứ Hai, 11 tháng 3, 2019

Con tàu chỉ có một người


Phan Xuân Sinh
Một truyện viết thật giản gị và sâu lắng. Chuyện có thật hay không, không phải là việc đáng bàn, ở đây , ta có thể thấy nó thật hơn cả sự thật. Vì người ta không thể diễn tả cái gì thật hơn ước vọng hòa hợp hòa giải của những con người cụ thể, riêng lẻ và cũng là nhu cầu bức thiết của xã hội nước ta từ lâu lắm rồi. Người ta những muốn là trung tâm hòa giải ở đâu đâu. Sao không hòa giải ngay trong lòng đất nước, với những con dân của mình?...
Bauxite Việt Nam
Anh cũng như bao nhiêu người sĩ quan khác Min Nam. Sau 75, đu b tp trung ci to. Nhng tháng đu anh được v gi cho mt hai ln đ ăn, sau đó thì bit tăm. Anh được phép viết thư v cho gia đình nhiu ln. Nhưng không thy v tr li. Như thế k như anh b v b. Sng trong tri ci to mà không có người thăm nuôi, không được tiếp tế đ ăn, người đó k như chết. Anh biết mình nm trong s người bt hnh đó. Nên anh phi t lc cánh sinh. Nói chơi cho vui vy ch t lc gì ni. Có được thăm nuôi hay không, người tù nào cũng co cúm li. Thc ăn dành dm tng chút. Ra ngoài lao đng, con mt ca h dáo dác tìm bt c th gì có th b vào bng cho đ đói. Cho nên người có quà thăm nuôi cũng như dân m côi, khi ra ngoài lao đng cũng xc xo tìm kiếm đào bi như nhau. Ai tìm được ny ăn.
Chuyn ra ngoài Bc anh li càng tơi t hơn. Không quen vi cái lnh thu xương, bng thì đói meo. Trông anh như mt ông c già hom hem. Công vic nng nhc làm cho anh còm lưng. Ngày tr v thì không thy hy vng. Anh c nghĩ mình kéo dài tình trng đói khát, nng nhc ny mãi, thì thế nào cũng b xương ti cái x đèo heo hút gió ny. Trn tri thì không can đm. Mà cũng chng biết trn đi đâu, gia núi rng trùng trùng đip đip. Đành phi bó tay chu trn.
Bng nhiên mt hôm anh nhn được gói đ ăn gi bng đường bưu đin. Anh nghĩ chc v anh gi cho. Nh
ưng khi cm gói quà trên tay nhìn tên người gi l hoc, anh phân vân, đn đo. Chc chn đây là mt s nhm ln. Tuy nhiên vì đói quá anh không có can đm hoàn tr li cho cán b, khi mà s thèm khát đã lên ti tt đnh. Mà chc gì gói quà được tr v cho kh ch ca nó! Cán b tri đi sng cũng chng hơn tù bao nhiêu, thế nào h cũng chia nhau. Trong lúc mình đang cn, anh an i mình như vy. Anh v tri. Bn bè tchúc mng anh. Như vy, k t nay anh thuc thành phn có thăm nuôi. Không còn m côi như trước. Gói quà đã được m ra kim soát, ct li sơ sài trước khi giao cho anh nhn lãnh.
Ai nhn quà v đến ch nm ca mình, đu bóc ngay ra. Còn anh thì không dám đng đến. Lúc đu cái đói, cái thèm khát lâu ngày làm cho anh bn lon. Anh nghĩ nhn quà v bóc ra ngay ăn mt ba cho đã. Nhưng khi cm gói quà trên tay, không phi tên v mình gi, anh đâm ra đn đo. Anh nm gác tay lên trán nghĩ ngi v tên người gi. Anh đào bi hết trí nh, vn không tìm ra tên người đàn bà ny, được viết trên góc ca gói quà. Bn bè tù cùng phòng vi anh thì nghĩ khác. H cho rng lâu quá không được nhn quà, không nghe tin tc v, nên anh mun kéo dài cm giác sung sướng. Không bóc vi gói quà. Thế nhưng ri cũng đến lúc gói quà được m. Sau khi ăn cơm chiu xong, anh leo lên ch nm, ngi quay mt vào vách. Anh trnh trng m gói quà. Quan trng vi anh bây gi không phi là trong gói quà có nhng gì đ ăn. Gia lúc ny, s thèm khát bng nhiên trn mt. Mà là lá thư trong gói quà nói gì.
" Anh yêu quý,
Anh đã mt tích t lâu, tưởng rng anh đã chết. Em và các con lp bàn th my năm nay. Không ng, cách đây my hôm, vô tình đến thăm mt người bn, có người anh được th ra t tri ci to Min Bc. Em hi thăm là có bao gi anh nghe tên người nào là Nguyn Hu trong tri ca anh không? Anh đó tr li là có mt người cùng đi sn xut vi anh mang tên y, trước là đi úy thuc Sư Đoàn 2, người Bc Kỳ. T bao nhiêu năm nay không được ai thăm nuôi. Em nghe xong mun qu xung, đúng là anh ri. Thế là t nay em phi h bàn th xung. Các con có b ch không còn m côi cha na. Em mng quá, mang tên anh, tên đi, tên tri đến y Ban Quân Qun Thành Ph đ xin giy phép gi quà thăm nuôi. Lý do vì lon lc, di chuyn nhiu ln, đa ch không còn ch cũ, nên không nhn được giy gi quà thăm nuôi.
Anh đng đ vi phm ni quy, ráng hc tp tt, s được nhà nước khoan hng đ sm v đoàn t vi gia đình. Có dp được tri cho phép viết thư, anh viết thư v cho em biết sc khe ca anh. Anh cn nhng gì ln sau có gip phép em s gi ra cho anh. Em và các con bao gi cũng mong ch anh v.
Thư ny không viết dài được, em ngưng đây. Chúc anh luôn luôn khe mnh.
V anh
Lê Th Hng"
Anh không dám đc li ln th hai. Mt s trùng hp l ky, anh và ông Hu kia cùng thuc Sư Đoàn 2, cùng là người Bc. Ch khác nhau là ông ta mt tích trong chiến tranh, còn anh thì trình din đi ci to. Người đàn bà ny vì quá thương chng không điu tra cn k, ch trong mt sư đoàn, chuyn trùng tên, trùng h là chuyn bình thường. Mà cán b kim duyt thư t cũng lơ đnh, không thy ch mt tích t đu lá thư. Anh nhìn gói đ ăn mà lòng trĩu nng. Mt bên v người ta, chng mt tích bao năm mà vn ch đi. Còn mình sng s s v chng thèm ngó ngàng ti.
Đ
c thư xong, anh b thư li trong gói đ ri ct li như cũ. Anh nm gác tay lên trán suy nghĩ miên man. Các bn chung phòng đến hi thăm tin tc gia đình anh ra sao, anh tr li nhát gng cho qua chuyn. H nghĩ, có l gia đình anh đang gp rc ri gì đó, nên anh bun ít nói.
Sáng hôm sau ra lao đng, anh không mang thêm cái gì đ ra ăn bui trưa. Anh không biết phi làm sao vi gói quà mà anh đã nhn. Anh cm thy mình ging như mt thng ăn trm, oa tr đ gian. Không biết phi gii quyết thế nào cho n tha đây. My năm tri đói khát, thèm ăn. Chp được mt con dế, con cóc thì xem như được mt ba tic ln. Thế mà khi nhn quà có tht chà bông, cá khô, mui s t v.v... anh li s s. Lương tâm ư? Làm gì có th ny đây. Anh không biết phi din t thế nào tâm trng ca anh lúc y. Vì đng vào đó, anh thy mình như b phm ti. Bui trưa, anh ra nhn cơm vi vài cng rau mung, nước mui. Anh li thèm các th mà mình đang gi. S thèm khát li bt đu dn vt, hành h anh. Anh không th nào chng li ni s đòi hi hp lý ny. Thôi thì ti đâu hay ti đó.
Ngày hôm sau anh mang tí ti đ ăn theo, chia cho mt s bn cùng cnh ng vi anh, nghĩa là thuc dng m côi, không có ai thăm viếng hay gi quà. H ăn mt cách ngon lành. Anh ăn cũng ngon ming nhưng khi ăn xong, anh thy nghèn nghn. My ngày đu anh mang tâm trng ny, nhưng dn dn v sau nguôi ngoai. Hình như s phm ti thường xuyên, ít b lương tâm cn rt hơn là phm ti mt đôi ln.