Thứ Năm, 8 tháng 8, 2019

CHO MỘT NHÀ VĂN NẰM XUỐNG ( KHÓC NGUYÊN HỒNG)


Thơ Trần Mạnh Hảo


Kính tặng hương hồn anh Nguyên Hồng
Và hương hồn của lũ chúng ta
Ghi chú : (Nguyên Hồng (1918 -1982), một nhà văn lớn Việt Nam quê Nam Định trước 1945 với tiểu thuyết "Bỉ Vỏ" và " Những ngày thơ ấu". Ông tham gia "Văn hóa cứu quốc" từ rất sớm. Trước ngày mất khoảng 10 năm, ông buồn đau vì chế độ nên đã bỏ biên chế hội nhà văn Việt Nam về ở ẩn tại Nhã Nam, căn cứ của anh hùng Hoàng Hoa Thám để sống cuộc đời nghèo khổ và mất tại rừng núi hẻo lánh Yên Thế ngày 2-5-1982). Nói chuyện với văn nghệ sĩ Sài Gòn cuối năm 1982, Hà Xuân Trường, ủy viên trung ương đảng CSVN, trưởng ban tư tưởng văn hóa trung ương đã nói : "Bằng bài thơ "Khóc Nguyên Hồng" tên TMH đã quay ngược súng bắn vào đảng, phải gông cổ nó lại..."
T.M.H.
Một mẩu giấy bằng bàn tay đứa bé
Báo Nhân Dân đăng một tin buồn :
- Nhà văn Nguyên Hồng vừa mất
Không có quê hương
Không một dòng sự nghiệp
Thôi thế là may !
Vẫn còn một chỗ chôn trên báo đảng
Những ngày này anh Nguyên Hồng ơi
Anh có thấy xung quanh chúng tôi
Bãi biển Vũng Tàu đầy những xác chết trôi
Những người Việt Nam vượt biên chết chìm trên biển
Những em bé
Những người đàn ông
Những người đàn bà
Chết rồi còn giơ tay cầu cứu
Chết rồi còn quờ tay tìm lối thoát
Đâu nhà văn đâu người cầm bút
Sao nỡ để nhân vật của mình
Chết trôi chết dạt
Biển ơi nỡ vô tình
Như là nghìn trang sách
Những tay sóng kia sao không vuốt mắt
Cho những nhân vật của chúng ta ?
Biển không nhận
Bờ không nhận
Những trang sách không nhận
Không ai nhận những con người
Ở giữa thời đại mình đang sống ?

Anh Nguyên Hồng xin anh hãy ngủ yên
Biển ngoài kia đang gào lên những dòng cáo phó
Dữ dội và ghê gớm hơn cái mẩu tin buồn trên báo :
Những nhà văn đang chết đi
Những con người đang chìm xuống
Biển gào lên
Những nhân vật của chúng ta gào lên
Những Tám Bính, Năm Sài Gòn gào lên ! [1]
Giá biển kia hoá thành rượu đế
Để anh uống suốt một đời
Một xị đế bằng cầm tay mà sáu mươi tư năm anh khao khát
Để chết rồi còn vã mồ hôi
Anh nghèo lắm anh chỉ giàu nước mắt
Anh khóc lên cả lúc đang cười
Anh khóc lên khi có người hát
Sự thống khổ của con người
Đi qua dòng nước mắt
Xuống mồ còn chưa thôi…
Những nhân vật của anh
Người làm đĩ vẫn còn làm đĩ
Người ăn cướp vẫn còn ăn cướp
Người lừa đảo vẫn tiếp tục lừa đảo
Người căm thù vẫn cứ căm thù
Người yêu nhau thì vẫn yêu nhau
Không có anh dìu dắt
Những nhân vật của anh rồi biết về đâu ?
Nhà văn mất đi
Để nhân vật mình dang dở
Bao số phận mồ côi
Bởi anh không còn nữa !
Thương anh sống đời vô sản
Chết xuống vẫn làm ma vô sản
Không chức tước uy quyền
Chỉ ly rượu và ngòi bút
Sống trung thực trên đời
Chính là điều khó nhất !
Anh đã sống gần sự thật
Sống gần nước mắt mồ hôi
Suốt cuộc đời thiếu rượu
Lấy gì cho anh say ?
Thế hệ chúng tôi
Ngày mai sẽ theo anh nằm xuống
Nếu báo có đăng tin buồn
Xin biển đừng đăng cáo phó !
(Trại sáng tác văn học Hội Nhà văn Việt Nam tại Vũng Tàu mùa hè 3-5-1982 - sau ngày mất của nhà văn Nguyên Hồng : 2-5-1982)
Trần Mạnh Hảo.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét