Chủ Nhật, 22 tháng 3, 2020

LÊN SÁU


Tản Đà


Đây là bài thơ giáo khoa do TẢN ĐÀ làm cho trẻ em lên sáu tuổi, viết năm 1919. Bài thơ đã 100 năm tròn, nhưng vẫn còn nguyên ý nghĩa về sự giáo dục con người.
Trước khi dạy trẻ yêu nước, yêu đồng bào. Hãy dạy trẻ hiếu thuận với cha mẹ, kính quý thầy cô. Thì tất cả những cái "yêu" còn lại sẽ hình thành tốt đẹp

Sách quốc ngữ - Chữ nước ta,
Con cái nhà - Đều phải học.
Miệng thì đọc- Tai thì nghe
Đừng ngủ nhè -Chớ láu táu
Con lên sáu - Đang vỡ lòng
Học cho thông - Thầy khỏi mắng.
.
Trong trời đất - Nhất là người
Ở trên đời - Hơn giống vật
Con bé thật - Chưa biết gì
Còn ngu si - Phải dạy bảo
Cho biết đạo - Mới nên thân
Sau lớn dần - Con sẽ khá
.
Ai đẻ ta - Cha cùng mẹ
Bồng lại bế - Thương và yêu
Ơn nhường bao - Con phải ngẫm
Áo mặc ấm - Mẹ may cho
Cơm ăn no - Cha kiếm hộ
Cha mẹ đó - Là hai thân

Thứ Sáu, 6 tháng 3, 2020

CON THÚ BỊ RUỒNG BỎ

Nguyễn Dậu
Mỗi năm vào dịp sang thu, tôi lại được mời lên Ba Vì một lần. Đây là một vùng gò đồi rất đẹp. Hàng ngàn quả đồi nõn nuột cỏ xanh, tròn trịa như một mâm xôi. Rồi kế đến là vùng đồi dứa, đồi sim, đồi sơn, đồi trẩu. Càng vào sát chân núi, rừng càng rậm rạp dần, thâm u dần, để trở thành rừng già trùm lấp những tảng đá nguyên sinh nổi tiếng trên non Tản.
Bạn tôi, thiếu tướng Nguyễn Hồng Quyền đã nghỉ hưu và định cư tại nơi đây. Trang trại của ông – có thể gọi như vậy – gồm gần hai chục nóc nhà làm bằng gạch và gỗ, nằm trên một trái đồi hình yên ngựa, xung quanh có hai ba dòng suối nhỏ uốn lượn vây bọc. Xa hơn nữa, một dòng sông mênh mang đỏ rực phù sa, đang cuồn cuộn chảy xuôi, mất hút vào giữa những eo núi hẻo lánh.
Thật ra mảnh đất này không phải là đất tổ của Quyền. Năm 1948 chúng tôi có dịp chiến đấu chống Pháp ở đây. Rồi tới năm 1953 lại một phen nữa, đơn vị chúng tôi nhận nhiệm vụ phá bung hành lang trung du của địch mở lối thông thoát ở miền đồng bằng lên Việt Bắc, qua nẻo Hòa Bình, Sơn Tây, Phúc Thọ. Trong một tối lửa trại liên hoan quân dân, trung đoàn trưởng Nguyễn Hồng Quyền được một cô gái xinh đẹp nhất vùng Bất Bạt say đắm. Ở anh có nét điển xảo của trai Hà Nội, có tư thế hiên ngang, có ngựa hồng, côn-bát là hình ảnh “trai thời loạn” rất dễ làm xao xuyến những trái tim thiếu nữ thời bấy giờ. Họ thành vợ thành chồng. Con cái của họ giờ đã khôn lớn, hầu hết đi công tác ở nơi xa. Cố nhiên họ đã nên ông nên bà, và có một đàn cháu nội cháu ngoại khá đông đúc.
Thiếu tướng là một con người sởi lởi, hào phóng, chí tình chí cốt với họ hàng và bầu bạn. Nhưng ông mắc bệnh gia trưởng quân phiệt một cách nặng nề. Ông yêu thương mọi chiến sĩ, nhưng cậu nào bướng bỉnh, ông cho đi an dưỡng hoặc cho thuyên chuyển tới đơn vị khác không thương tiếc. Ông đùm bọc họ hàng đến hết mình, nhưng chớ nên để ông phật ý. Chỉ một giận dữ nhỏ, ông thù ghét rất lâu, thậm chí đáng buồn là ông ghét họ suốt đời.
Như nhiều người khác, ông cũng mắc bệnh nghề nghiệp. Nghĩa là ông ưa mọi ý muốn của ông phải được chấp hành, mọi rắp tâm phải được thực hiện. Bởi vậy, con dâu về ở cạnh ông đã đành. Con rể cũng phải về ở cạnh ông nữa. Rồi dần dần, một số con cháu trong họ cũng thiên cư đến đây quây quần cùng ông, cho “tre ấm bụi”. Không cần phải khéo léo cho lắm, ở cương vị ấy, người ta dễ dàng “ngói hóa” cho cả xóm. Thế là cái xóm nhỏ gồm toàn con cháu của ông, trở thành trang trại. Sau khi về hưu thì vị thiếu tướng nghiễm nhiên trở thành chòm chóp của trang trại này.
Mới sáu mươi hai, thiếu tướng còn trẻ khỏe hơn tuổi tác. Ông cao lớn đẫy đà hồng hào, dáng đi mạnh mẽ, giọng nói oang oang, tiếng cười rồ rộ, tràn trề sức sống. Tuy đầu óc ông không còn thích nghi với một đơn vị chính quy hiện đại nữa, song ông quá thừa năng lực điều khiển việc sản xuất kinh doanh của trang trại, để cho nó ngày một phồn vinh sung túc.
Ngoài công việc điều hành trang trại, thiếu tướng đặc biệt ham thích săn bắn, câu cá, cờ tướng. Đôi khi, cao hứng lên, ông cũng làm thơ. Những bài thơ Đường luật, lổn nhổn những từ ngữ xửa xưa: sơn hà, tráng sĩ, vung gươm, thôn nữ cửi canh, chinh phụ, bồi hồi v.v…
Bởi tôi cũng thành thạo vài ngón như bắn súng, câu cá và ham cờ, nên vừa là niềm vui vừa là tai họa, mỗi năm ông bạn già ấy lại “buộc” tôi phải lên chơi với ông một lần, thậm chí, ông có lúc còn chèo kéo tôi lên định cư hẳn cùng ông, làm quân sư quạt mo cho ông trên một số lĩnh vực.
Lần này, Nguyễn Hồng Quyền xuống tận Bất Bạt để đón tôi. Thiếu tướng không dùng xe máy “Ban căng” như mọi lần. Thay vào đó, ông cưỡi một con ngựa trắng đực tơ, bốn vó khá dài. Trên tay ông dong theo dây cương một con ngựa hồng cái, có bộ lông rất mượt, có cặp mắt màu vàng chanh, và bộ lông bờm màu hồng thật không gọt xén. Trao cương ngựa cho tôi, ông vừa vỗ về con Hồng, vừa nhìn tôi cười ha hả:

Thứ Tư, 26 tháng 2, 2020

Kiểm tra sức khỏe và bệnh tật của các cơ quan nội tạng nhờ ấn 5 đầu ngón tay


(Lưu lại để bản thân tham khảo fb Tuấn Mai)


Có thể thông qua việc ấn, day các huyệt vị ở ngón tay để kiểm tra tình trạng sức khỏe của các cơ quan nội tạng của chính mình.
Học thuyết kinh lạc trong Y học cổ truyền cho rằng cơ thể con người được hình thành bởi 14 đường kinh lạc trong lục phủ ngũ tạng. Điểm bắt đầu của một nửa trong số 14 đường kinh lạc này nằm ở đầu ngón tay.
Như vậy, trên đầu mỗi ngón tay đều có kinh huyệt, mỗi huyệt lại tương ứng với 1 cơ quan, nội tạng khác nhau trong cơ thể. Có thể thông qua việc ấn, day các huyệt vị ở ngón tay để kiểm tra tình trạng sức khỏe của các cơ quan nội tạng của chính mình.
Trong cuốn "Liệu pháp Kinh lạc và huyệt đạo - Chăm sóc sức khỏe qua huyệt vị bàn tay" (tác giả Âu Dương Á Đan, NXB Tổng hợp TPHCM) có ghi lại cách day bấm các huyệt vị ở bàn tay để kiểm tra sức khỏe.
Cách day, ấn được tiến hành như sau: Dùng ngón tay cái và ngón trỏ của một bàn tay để day ấn đầu ngón tay của bàn tay còn lại, ấn liên tục. Nếu cảm thấy đầu ngón tay được ấn rất đau thì nó biểu hiện các tạng phủ liên quan đến huyệt đó có vấn đề sức khoẻ
Dưới đây là ý nghĩa khi day ấn từng ngón tay một:
1. Ngón cái: Đây là đường kinh lạc có quan hệ chặt chẽ với hệ hô hấp như phổi, khí quản... Trên đầu ngón cái có 1 huyệt vị khởi đầu cho Thủ thái âm phế gọi là huyệt Thiếu thương.
Huyệt Thiếu thương nằm ngay chân móng tay cái. Khi day ấn vào huyệt này nếu cảm thấy đau là biểu thị của hệ hô hấp không khỏe. Cụ thể, khi bị cảm cúm, viêm phế quản, viêm amidan, viêm phổi chỉ cần ấn nhẹ vào Thiếu thương sẽ thấy đau.
2. Ngón trỏ: Đây là đường có liên quan đến hoạt động của ruột già. Điểm khởi đầu của nó nằm ngay mé ngoài ngón tay trỏ, tên là huyệt Thương dương thuộc đường kinh Thủ dương minh Đại trường.
Khi day ấn đầu ngón trỏ nếu có cảm giác đau biểu thị đại tràng (ruột già) không khoẻ. Khi gặp chứng khó tiêu hóa, ấn huyệt Thương dương cũng sẽ thấy đau.
3. Ngón giữa: Đây là đường có chức năng điều khiển tim và hệ tuần hoàn. Điểm khởi đầu nằm ngay chân mé ngoài ngón tay giữa, gọi là huyệt Trung xung thuộc đường kinh Thủ quyết âm Tâm bao.
Khi ta day ấn đầu ngón giữa nếu có cảm giác đau thì nó biểu thị hệ tim mạch không khoẻ .
Đường dẫn tới tâm bao cũng là đường liên quan đến ruột non. Vì vậy, đây còn là 1 trong những huyệt đạo đặc biệt hiệu quả đối với việc phục hồi tâm lý và chữa trị chứng viêm ruột.
4. Ngón áp út: Trên đầu ngón áp út có một huyệt vị tên là huyệt Quan xung. Huyệt Quan xung nằm trên đường kinh Thủ thiếu dương Tam tiêu.
Khi ta day ấn đầu ngón áp út nếu có cảm giác đau biểu thị có khả năng xuất hiện đau họng hoặc đau đầu.
5. Ngón út: Trên đầu ngón út phía mặt gần sát ngón áp út một huyệt vị tên là huyệt Thiếu xung, còn ở đầu cạnh còn lại của ngón út có một huyệt vị tên là huyệt Thiếu trạch.

Thứ Năm, 20 tháng 2, 2020

Ảnh và Clip ảnh vãn cảnh chùa, đền xuân 2020









CHÙM THƠ CỦA CÔ GIÁO TRẦN THỊ LAM VÀ 2 ĐỒNG NGHIỆP


11.06.2016



 
Bài thứ nhất: ĐỐI THOẠI LẠC LONG QUÂN VÀ ÂU CƠ
1 - Lời nàng Âu Cơ
Trần Thị Lam
Lạc Long Quân chàng hỡi có hay
Biển nổi sóng và lòng em quặn thắt
Trèo lên đỉnh non cao để thu vào tầm mắt
Những sông núi biển bờ từng ghi dấu đôi ta.
Chàng đã đi biền biệt phía khơi xa
Lời ước hẹn "khó khăn hãy gọi ta"chàng còn có nhớ
Thiếp phận nữ nhi yếu mềm như cỏ
Con dại cái mang muôn sự cậy nhờ chàng.
Đất Phong Châu xưa kia mờ mịt khói Cam Tuyền
Khi vận nước gian nan mà lòng người li tán
Nhìn con cháu hôm nay lòng thiếp buồn vô hạn
Dám mong chàng nhờ cậy bóng tùng quân.
Nếu bão nổi lên từ phía biển Đông
Tiếng trống Đống Đa có vang lên trong lòng hậu thế
Ai buồn khổ với mưa nguồn chớp bể
Ai vun vén riêng tư ôm giấc mộng kê vàng.
Lạc Long Quân chàng ơi, thiếp ngóng trông chàng...
2 - Lời Lạc Long Quân
Trịnh Thu Tuyết

ĐẤT NƯỚC MÌNH NGỘ QUÁ PHẢI KHÔNG ANH?


Trần Thị Lam
 
Đất nước mình ngộ quá phải không anh?
Bốn ngàn tuổi mà dân không chịu lớn
Bốn ngàn tuổi mà vẫn còn bú mớm
Trước những bất công vẫn không biết kêu đòi...

Đất nước mình lạ quá phải không anh?
Những chiếc bánh chưng vô cùng kì vĩ
Những dự án và tượng đài nghìn tỉ
Sinh mạng con người chỉ như cái móng tay...

Đất nước mình buồn quá phải không anh?
Biển bạc, rừng xanh, cánh đồng lúa biếc
Rừng đã hết và biển thì đang chết
Những con thuyền nằm nhớ sóng khơi xa...

Đất nước mình thương quá phải không anh?
Mỗi đứa trẻ sinh ra đã gánh nợ nần ông cha để lại
Di sản cho mai sau có gì để cháu con ta trang trải
Đứng trước năm châu mà không phải cúi đầu...

Đất nước mình rồi sẽ về đâu anh?
Anh không biết em làm sao biết được
Câu hỏi gửi trời xanh, gửi người sau, người trước
Ai trả lời dùm đất nước sẽ về đâu...

(Trần Thị Lam - GV Trường Chuyên Hà Tĩnh)