Thứ Ba, 9 tháng 6, 2020

ĐIỀU GÌ XẢY RA TRÊN CƠ THỂ KHI TẮM ĐÊM SAU 23H?



- Giờ cực âm: Theo Đông y, khung giờ Tí (23h-1h sáng) là giờ cực âm nhất trong ngày, cơ thể cũng có những thay đổi như dòng máu lưu thông chậm, thân nhiệt hạ, hơi thở, nhịp tim cũng chậm hơn. Lúc này khi cởi tư trang ra ngoài, dù tắm nước ấm hay nước lạnh, cơ thể cũng bị xáo trộn và không giữ được sự cân bằng nhiệt độ, dễ bị trúng hàn sinh ra nhiều bệnh tật cấp tính như đột quỵ, rối loại tiền đình, liệt mặt ngoại biên…
Ban đêm khí âm nhiều cả trong và ngoài cơ thể, nếu tắm sẽ dẫn đến khí hàn xâm nhập, mạch máu co lại, khí huyết lưu thông đã chậm sẽ càng chậm hơn. Khí huyết lưu thông chậm sẽ dẫn tới đau đầu, máu quánh lại dễ đông cục gây thuyên tắc động mạch…
- Tác hại: Khi tắm gội vào ban đêm, tóc ướt sẽ bay hơi, mang theo một nhiệt lượng lớn khiến đầu bị lạnh, đồng thời khiến các mạch máu não bị co lại đột ngột, giảm tuần hoàn não, xuất hiện hiện tượng thiếu máu não dẫn đến đột quỵ, bất tỉnh, hôn mê, nếu không phát hiện và có biện pháp sơ cứu kịp thời có thể khiến tử vong.
Người cao tuổi có đặc điểm sinh lý như mạch máu bị co lại, lòng mạch máu bị xơ vữa (vôi hóa), máu cô đặc và quánh cao hơn người trẻ nên thường gặp chứng huyết áp cao. Nếu tắm vào các thời điểm đêm muộn, họ rất dễ bị đột quỵ với khả năng cao hơn rất nhiều so với người trẻ.
Ngoài ra, phụ nữ trong ngày “đèn đỏ” không nên tắm muộn, tránh tắm và gội đầu cùng một lúc vì dễ gây ra tình trạng đau đầu và đau bụng kinh. Vào thời điểm này, khí huyết bị mất, việc tắm và gội đầu cùng một lúc làm cơ thể bị lạnh, khí huyết ngưng khiến cho huyết ra hòn cục, gây ra tình trạng đau bụng.
“Trẻ em, phụ nữ có thai, người say rượu bia, đi làm mệt mỏi ra mồ hôi nhiều tuyệt đối không tắm muộn sau 23h”!!!
Tắm nước nóng cũng nguy hiểm
Tắm nước nóng cũng làm cho tĩnh mạch giãn ra, đồng thời giảm huyết áp. Do đó, những người huyết áp thấp, huyết áp không ổn định có thể bị giảm huyết áp đột ngột, rất nguy hiểm tới tính mạng. Khi tĩnh mạch giãn ra thì khí huyết cũng lưu thông chậm đi, và khí hàn cũng dễ xâm nhập. Nên theo nguyên lý đông hay tây y cũng là có hại.
- Thời gian thích hợp: Từ cổ xưa các cụ đã có câu nhắc mở con cháu tắm sáng là vàng, tắm trưa là bạc, tắm tối là chì
Nếu ban đêm đi làm về người dơ bẩn, có thể lau người nhanh bằng nước ấm, phòng tắm đóng kín cửa, tránh gió lùa vào, thay đồ nhanh. Hoặc cố gắng tắm càng sớm càng tốt, tránh gần nửa đêm là giờ cực âm dễ sinh bệnh.
Nguồn: Thông Tin Y Khoa

Thứ Sáu, 1 tháng 5, 2020

BẠN BIẾT GÌ VỀ CON NGỖNG?


Cực kỳ, cực kỳ thú vị, không phải ai cũng biết (kể cả google)


1. Ngỗng là loài ăn chay, thích nhất ăn cỏ và lúa, hoặc cơm trắng, chỉ vậy thôi. Nếu trong thức ăn của ngỗng, bạn bỏ ít tôm cá vào, ngỗng sẽ không bao giờ đụng đến cái thau đó nữa, dù là sau đó không có tôm cá
- Hoặc bạn cố tình chỉ cho ăn tôm cá hay thịt, ngỗng thà nhịn đói cả tháng rồi chết chứ không ăn.
- Hoặc bạn cố tình nhét thịt cá vào miệng, ngỗng sẽ ói ra
DẪN ĐẾN:
2. NGỖNG CÓ TÁNH LINH RẤT CAO, nên dùng để giữ nhà, ngăn vong này nọ
- chó thấy người bên ngoài cổng nhà là sủa, ngỗng thì khi nào người lạ vào đất/ nhà của bạn, ngỗng mới kêu to, khi nghe tiếng càng dồn dập và mạnh mẽ, chắc chắn có biến
- mảnh đất vong nhiều, Thầy trừ chưa kịp, ngỗng ở 3 ngày trở lên là hết
- chó không biết có bão, ngỗng nghe ngóng thời tiết biến chuyển rất tốt
- trứng ngỗng được con mái ấp, con trống canh, ngoài chủ ra, ai cũng sẽ bị tấn công nếu đe doạ việc ấp trứng. Và trứng nếu đụng tay vào, sẽ bị thối. Nên dùng cái chén múc lên để lại bên trong nếu trứng bị lăn ra ngoài ổ
- người chủ mới có toàn quyền với ngỗng, người lạ luôn bị ngỗng tấn công, đôi cánh ngỗng quạt mạnh có thể gãy tay
- ngỗng rất chung tình, nếu một con chết đi, con kia thờ phụng trọn đời
- Nếu muốn bán ngỗng con, dẫn người vô coi bắt ngay. Chứ để mai bắt là đêm đó ngỗng mẹ mổ cho chết hết đàn con, nhất quyết không cho con về tay người khác.
3. NGỖNG NHIỀU LỢI ÍCH MÀ NHÀ VƯỜN/ NHÀ RỘNG NÊN CÓ:
- nghe tiếng ngỗng kêu, rắn và chuột lánh xa ít nhất vài trăm mét.
- phân ngỗng bạn cứ rắc quanh vườn, quanh nhà, sẽ đuổi được rắn, kể cả rắn hổ đất, độc nhất, đang bò, gần đến nơi có chút xíu phân ngỗng, sẽ co mình chuyển hướng
- mở niệm Phật quanh vườn vừa lợi cho người ở trên khu đất và cho ngỗng mình đang nuôi.
*** tuy nhiên, ngỗng ăn cỏ cây rất nhiều và sẽ xử hết vườn cây cỏ nhà bạn, nên nếu nhà đang có vườn cỏ đẹp, muốn nuôi ngỗng nên quây lưới lại một khoảnh vừa cho ngỗng ở và bơi lội dưới ao, tắm rửa
- nếu ngỗng rụng cái lông, đem vào rửa sạch phơi khô gối đầu nằm, rất tốt cho một giấc ngủ yên về tâm linh.
- lông ngỗng nướng lên cùng viên than hồng, rồi tán nhuyễn ra, trị viêm tai giữa rất hay, tiệt sạch ....

Bốn bà cháu đi chơi công viên ngày 30/4 và 15/5/2020




Thứ Sáu, 24 tháng 4, 2020

NGÀY CÀNG NHIỀU BỆNH HIỂM NGHÈO VÌ TỪ BỎ MỠ LỢN





Cả dân tộc đã bị bọn buôn dầu thực vật lừa. Càng ăn dầu thực vật thì càng lắm bệnh, do nhiệt độ sôi của nó thấp, nên nhiều mầm bệnh, và do những biến đổi hóa học tệ hại. Thành phần chính của hầu hết dầu thực vật là chất béo không bão hòa đa (trong khi mỡ lợn rất giàu chất béo bão hòa). Dầu thực vật có độ ổn định kém và rất dễ bị oxy hóa, và nó sẽ giải phóng vô số chất có hại khi đun nóng trong thời gian dài.
Hợp tác với bọn buôn dầu ăn là các bác tuyên truyền và đe dọa dân chúng về đủ các loại bệnh "cực nguy hiểm" liên quan đến mỡ máu, mỡ gan, men gan, béo phì, tim mạch, v.v... mà thực chất, đều chủ yếu do dầu thực vật gây ra.
NÊN BIẾT:
- Từ hồi bé mình đã đọc sách của đại danh y của dân tộc này, ngài Tuệ Tĩnh, thì thấy tất cả các bài thuốc quan trọng của ông đều có thêm miếng mỡ lợn. Mong các chư vị tìm đọc.
- Người Trung Quốc đã dùng mỡ lợn để làm sạch các mạch máu, trừ tam tiêu, thấp khí và trị bệnh lá lách, dạ dày. Trong "Bản thảo cương mục" Lý Thời Trân có viết mỡ lợn là một loại thuốc bổ rất tốt, không gây nóng trong người, có tác dụng thanh lọc cơ thể. Cuốn "Trửu hậu bàng" thì nói rằng mỡ lợn có thể trị viêm gan. Dược Vương, Tôn Tư Mạc cho rằng mỡ lợn có thể giúp làm lưu thông khí huyết, tan máu cục và chữa trị mất trí nhớ.
- Các cụ dạy: "Đẹp thì vàng sơn,ngon thì mật mỡ". Mỡ lợn là linh hồn của món ăn, dù là món gì thì chỉ cần một thìa cũng đủ để tạo món ăn màu sắc đẹp, vị thơm ngon, khiến cho các món ăn trở nên tuyệt vời hơn. Mỡ lợn khi chế biến có mùi rất thơm, nguồn gốc chính của mùi thơm này là một lượng nhỏ của một loại protein đặc biệt, sản phẩm phân hủy của glyceride.
- Tóp mỡ mà biết cách chế biến còn ngon hơn mọi sơn hào hải vị. Có ai còn nhớ không: tóp mỡ chao mắm, tóp mỡ xào dưa, tóp mỡ nấu canh rau ngót, tóp mỡ rim mắm tỏi, tóp mỡ kho cá, tóp mỡ sốt cà chua ăn rau sống, tóp mỡ (và tôm nõn khô) làm kho quoẹt, tóp mỡ ngào vừng đen (món này cực đỉnh)...
- Năm nay, BBC xếp hạng mỡ lợn là một trong 10 loại thực phẩm bổ dưỡng nhất (xem Comment). Họ cho rằng mỡ lợn có axit béo bão hòa nhưng giàu vitamin B và các khoáng chất tốt cho sức khỏe hơn thịt cừu và mỡ bò.
- Báo Daily Mail của Anh cũng viết rằng mỡ lợn tốt hơn bơ. Vì nó giàu vitamin D, nó có thể thúc đẩy sự hấp thụ canxi của cơ thể. Trên thực tế, mỡ lợn là một trong những nguồn vitamin D dồi dào nhất, nhiều hơn 50% so với bơ. Và vitamin D có thể giúp cải thiện chức năng tim mạch, duy trì sức khỏe của phổi và hô hấp, tăng cường chức năng cơ bắp và giúp cơ thể phòng chống nhiễm trùng. Đặc biệt là thực phẩm giàu chất béo bão hòa như mỡ lợn có thể làm giảm nguy cơ mắc bệnh tim và đột quỵ.
Nguồn::fb
Top of Form
Bottom of Form

Thứ Tư, 8 tháng 4, 2020

Anh Có Nghe Thấy Không.

Tác giả: Văn Cao
(Gửi một nhà thơ xưa đã nổi tiếng)



Cửa đóng lại từ chín giờ
Không một cuốn sách chờ đợi
Dù những ngôi sao đang nở trên trời
Dù đêm mùa xuân bắt đầu trở lại

Tất cả hướng về biển
Bọt cứ tan trên bãi cát xa
Mà cửa bể vẫn im lìm chưa mở

Bao giờ nghe được bản tình ca
Bao giờ bình yên xem một tranh tĩnh vật
Bao giờ
Bao giờ chúng nó đi tất cả

Chủ Nhật, 22 tháng 3, 2020

LÊN SÁU


Tản Đà


Đây là bài thơ giáo khoa do TẢN ĐÀ làm cho trẻ em lên sáu tuổi, viết năm 1919. Bài thơ đã 100 năm tròn, nhưng vẫn còn nguyên ý nghĩa về sự giáo dục con người.
Trước khi dạy trẻ yêu nước, yêu đồng bào. Hãy dạy trẻ hiếu thuận với cha mẹ, kính quý thầy cô. Thì tất cả những cái "yêu" còn lại sẽ hình thành tốt đẹp

Sách quốc ngữ - Chữ nước ta,
Con cái nhà - Đều phải học.
Miệng thì đọc- Tai thì nghe
Đừng ngủ nhè -Chớ láu táu
Con lên sáu - Đang vỡ lòng
Học cho thông - Thầy khỏi mắng.
.
Trong trời đất - Nhất là người
Ở trên đời - Hơn giống vật
Con bé thật - Chưa biết gì
Còn ngu si - Phải dạy bảo
Cho biết đạo - Mới nên thân
Sau lớn dần - Con sẽ khá
.
Ai đẻ ta - Cha cùng mẹ
Bồng lại bế - Thương và yêu
Ơn nhường bao - Con phải ngẫm
Áo mặc ấm - Mẹ may cho
Cơm ăn no - Cha kiếm hộ
Cha mẹ đó - Là hai thân

Thứ Sáu, 6 tháng 3, 2020

CON THÚ BỊ RUỒNG BỎ

Nguyễn Dậu
Mỗi năm vào dịp sang thu, tôi lại được mời lên Ba Vì một lần. Đây là một vùng gò đồi rất đẹp. Hàng ngàn quả đồi nõn nuột cỏ xanh, tròn trịa như một mâm xôi. Rồi kế đến là vùng đồi dứa, đồi sim, đồi sơn, đồi trẩu. Càng vào sát chân núi, rừng càng rậm rạp dần, thâm u dần, để trở thành rừng già trùm lấp những tảng đá nguyên sinh nổi tiếng trên non Tản.
Bạn tôi, thiếu tướng Nguyễn Hồng Quyền đã nghỉ hưu và định cư tại nơi đây. Trang trại của ông – có thể gọi như vậy – gồm gần hai chục nóc nhà làm bằng gạch và gỗ, nằm trên một trái đồi hình yên ngựa, xung quanh có hai ba dòng suối nhỏ uốn lượn vây bọc. Xa hơn nữa, một dòng sông mênh mang đỏ rực phù sa, đang cuồn cuộn chảy xuôi, mất hút vào giữa những eo núi hẻo lánh.
Thật ra mảnh đất này không phải là đất tổ của Quyền. Năm 1948 chúng tôi có dịp chiến đấu chống Pháp ở đây. Rồi tới năm 1953 lại một phen nữa, đơn vị chúng tôi nhận nhiệm vụ phá bung hành lang trung du của địch mở lối thông thoát ở miền đồng bằng lên Việt Bắc, qua nẻo Hòa Bình, Sơn Tây, Phúc Thọ. Trong một tối lửa trại liên hoan quân dân, trung đoàn trưởng Nguyễn Hồng Quyền được một cô gái xinh đẹp nhất vùng Bất Bạt say đắm. Ở anh có nét điển xảo của trai Hà Nội, có tư thế hiên ngang, có ngựa hồng, côn-bát là hình ảnh “trai thời loạn” rất dễ làm xao xuyến những trái tim thiếu nữ thời bấy giờ. Họ thành vợ thành chồng. Con cái của họ giờ đã khôn lớn, hầu hết đi công tác ở nơi xa. Cố nhiên họ đã nên ông nên bà, và có một đàn cháu nội cháu ngoại khá đông đúc.
Thiếu tướng là một con người sởi lởi, hào phóng, chí tình chí cốt với họ hàng và bầu bạn. Nhưng ông mắc bệnh gia trưởng quân phiệt một cách nặng nề. Ông yêu thương mọi chiến sĩ, nhưng cậu nào bướng bỉnh, ông cho đi an dưỡng hoặc cho thuyên chuyển tới đơn vị khác không thương tiếc. Ông đùm bọc họ hàng đến hết mình, nhưng chớ nên để ông phật ý. Chỉ một giận dữ nhỏ, ông thù ghét rất lâu, thậm chí đáng buồn là ông ghét họ suốt đời.
Như nhiều người khác, ông cũng mắc bệnh nghề nghiệp. Nghĩa là ông ưa mọi ý muốn của ông phải được chấp hành, mọi rắp tâm phải được thực hiện. Bởi vậy, con dâu về ở cạnh ông đã đành. Con rể cũng phải về ở cạnh ông nữa. Rồi dần dần, một số con cháu trong họ cũng thiên cư đến đây quây quần cùng ông, cho “tre ấm bụi”. Không cần phải khéo léo cho lắm, ở cương vị ấy, người ta dễ dàng “ngói hóa” cho cả xóm. Thế là cái xóm nhỏ gồm toàn con cháu của ông, trở thành trang trại. Sau khi về hưu thì vị thiếu tướng nghiễm nhiên trở thành chòm chóp của trang trại này.
Mới sáu mươi hai, thiếu tướng còn trẻ khỏe hơn tuổi tác. Ông cao lớn đẫy đà hồng hào, dáng đi mạnh mẽ, giọng nói oang oang, tiếng cười rồ rộ, tràn trề sức sống. Tuy đầu óc ông không còn thích nghi với một đơn vị chính quy hiện đại nữa, song ông quá thừa năng lực điều khiển việc sản xuất kinh doanh của trang trại, để cho nó ngày một phồn vinh sung túc.
Ngoài công việc điều hành trang trại, thiếu tướng đặc biệt ham thích săn bắn, câu cá, cờ tướng. Đôi khi, cao hứng lên, ông cũng làm thơ. Những bài thơ Đường luật, lổn nhổn những từ ngữ xửa xưa: sơn hà, tráng sĩ, vung gươm, thôn nữ cửi canh, chinh phụ, bồi hồi v.v…
Bởi tôi cũng thành thạo vài ngón như bắn súng, câu cá và ham cờ, nên vừa là niềm vui vừa là tai họa, mỗi năm ông bạn già ấy lại “buộc” tôi phải lên chơi với ông một lần, thậm chí, ông có lúc còn chèo kéo tôi lên định cư hẳn cùng ông, làm quân sư quạt mo cho ông trên một số lĩnh vực.
Lần này, Nguyễn Hồng Quyền xuống tận Bất Bạt để đón tôi. Thiếu tướng không dùng xe máy “Ban căng” như mọi lần. Thay vào đó, ông cưỡi một con ngựa trắng đực tơ, bốn vó khá dài. Trên tay ông dong theo dây cương một con ngựa hồng cái, có bộ lông rất mượt, có cặp mắt màu vàng chanh, và bộ lông bờm màu hồng thật không gọt xén. Trao cương ngựa cho tôi, ông vừa vỗ về con Hồng, vừa nhìn tôi cười ha hả: