Thứ Hai, 11 tháng 3, 2019

Con tàu chỉ có một người


Phan Xuân Sinh
Một truyện viết thật giản gị và sâu lắng. Chuyện có thật hay không, không phải là việc đáng bàn, ở đây , ta có thể thấy nó thật hơn cả sự thật. Vì người ta không thể diễn tả cái gì thật hơn ước vọng hòa hợp hòa giải của những con người cụ thể, riêng lẻ và cũng là nhu cầu bức thiết của xã hội nước ta từ lâu lắm rồi. Người ta những muốn là trung tâm hòa giải ở đâu đâu. Sao không hòa giải ngay trong lòng đất nước, với những con dân của mình?...
Bauxite Việt Nam
Anh cũng như bao nhiêu người sĩ quan khác Min Nam. Sau 75, đu b tp trung ci to. Nhng tháng đu anh được v gi cho mt hai ln đ ăn, sau đó thì bit tăm. Anh được phép viết thư v cho gia đình nhiu ln. Nhưng không thy v tr li. Như thế k như anh b v b. Sng trong tri ci to mà không có người thăm nuôi, không được tiếp tế đ ăn, người đó k như chết. Anh biết mình nm trong s người bt hnh đó. Nên anh phi t lc cánh sinh. Nói chơi cho vui vy ch t lc gì ni. Có được thăm nuôi hay không, người tù nào cũng co cúm li. Thc ăn dành dm tng chút. Ra ngoài lao đng, con mt ca h dáo dác tìm bt c th gì có th b vào bng cho đ đói. Cho nên người có quà thăm nuôi cũng như dân m côi, khi ra ngoài lao đng cũng xc xo tìm kiếm đào bi như nhau. Ai tìm được ny ăn.
Chuyn ra ngoài Bc anh li càng tơi t hơn. Không quen vi cái lnh thu xương, bng thì đói meo. Trông anh như mt ông c già hom hem. Công vic nng nhc làm cho anh còm lưng. Ngày tr v thì không thy hy vng. Anh c nghĩ mình kéo dài tình trng đói khát, nng nhc ny mãi, thì thế nào cũng b xương ti cái x đèo heo hút gió ny. Trn tri thì không can đm. Mà cũng chng biết trn đi đâu, gia núi rng trùng trùng đip đip. Đành phi bó tay chu trn.
Bng nhiên mt hôm anh nhn được gói đ ăn gi bng đường bưu đin. Anh nghĩ chc v anh gi cho. Nh
ưng khi cm gói quà trên tay nhìn tên người gi l hoc, anh phân vân, đn đo. Chc chn đây là mt s nhm ln. Tuy nhiên vì đói quá anh không có can đm hoàn tr li cho cán b, khi mà s thèm khát đã lên ti tt đnh. Mà chc gì gói quà được tr v cho kh ch ca nó! Cán b tri đi sng cũng chng hơn tù bao nhiêu, thế nào h cũng chia nhau. Trong lúc mình đang cn, anh an i mình như vy. Anh v tri. Bn bè tchúc mng anh. Như vy, k t nay anh thuc thành phn có thăm nuôi. Không còn m côi như trước. Gói quà đã được m ra kim soát, ct li sơ sài trước khi giao cho anh nhn lãnh.
Ai nhn quà v đến ch nm ca mình, đu bóc ngay ra. Còn anh thì không dám đng đến. Lúc đu cái đói, cái thèm khát lâu ngày làm cho anh bn lon. Anh nghĩ nhn quà v bóc ra ngay ăn mt ba cho đã. Nhưng khi cm gói quà trên tay, không phi tên v mình gi, anh đâm ra đn đo. Anh nm gác tay lên trán nghĩ ngi v tên người gi. Anh đào bi hết trí nh, vn không tìm ra tên người đàn bà ny, được viết trên góc ca gói quà. Bn bè tù cùng phòng vi anh thì nghĩ khác. H cho rng lâu quá không được nhn quà, không nghe tin tc v, nên anh mun kéo dài cm giác sung sướng. Không bóc vi gói quà. Thế nhưng ri cũng đến lúc gói quà được m. Sau khi ăn cơm chiu xong, anh leo lên ch nm, ngi quay mt vào vách. Anh trnh trng m gói quà. Quan trng vi anh bây gi không phi là trong gói quà có nhng gì đ ăn. Gia lúc ny, s thèm khát bng nhiên trn mt. Mà là lá thư trong gói quà nói gì.
" Anh yêu quý,
Anh đã mt tích t lâu, tưởng rng anh đã chết. Em và các con lp bàn th my năm nay. Không ng, cách đây my hôm, vô tình đến thăm mt người bn, có người anh được th ra t tri ci to Min Bc. Em hi thăm là có bao gi anh nghe tên người nào là Nguyn Hu trong tri ca anh không? Anh đó tr li là có mt người cùng đi sn xut vi anh mang tên y, trước là đi úy thuc Sư Đoàn 2, người Bc Kỳ. T bao nhiêu năm nay không được ai thăm nuôi. Em nghe xong mun qu xung, đúng là anh ri. Thế là t nay em phi h bàn th xung. Các con có b ch không còn m côi cha na. Em mng quá, mang tên anh, tên đi, tên tri đến y Ban Quân Qun Thành Ph đ xin giy phép gi quà thăm nuôi. Lý do vì lon lc, di chuyn nhiu ln, đa ch không còn ch cũ, nên không nhn được giy gi quà thăm nuôi.
Anh đng đ vi phm ni quy, ráng hc tp tt, s được nhà nước khoan hng đ sm v đoàn t vi gia đình. Có dp được tri cho phép viết thư, anh viết thư v cho em biết sc khe ca anh. Anh cn nhng gì ln sau có gip phép em s gi ra cho anh. Em và các con bao gi cũng mong ch anh v.
Thư ny không viết dài được, em ngưng đây. Chúc anh luôn luôn khe mnh.
V anh
Lê Th Hng"
Anh không dám đc li ln th hai. Mt s trùng hp l ky, anh và ông Hu kia cùng thuc Sư Đoàn 2, cùng là người Bc. Ch khác nhau là ông ta mt tích trong chiến tranh, còn anh thì trình din đi ci to. Người đàn bà ny vì quá thương chng không điu tra cn k, ch trong mt sư đoàn, chuyn trùng tên, trùng h là chuyn bình thường. Mà cán b kim duyt thư t cũng lơ đnh, không thy ch mt tích t đu lá thư. Anh nhìn gói đ ăn mà lòng trĩu nng. Mt bên v người ta, chng mt tích bao năm mà vn ch đi. Còn mình sng s s v chng thèm ngó ngàng ti.
Đ
c thư xong, anh b thư li trong gói đ ri ct li như cũ. Anh nm gác tay lên trán suy nghĩ miên man. Các bn chung phòng đến hi thăm tin tc gia đình anh ra sao, anh tr li nhát gng cho qua chuyn. H nghĩ, có l gia đình anh đang gp rc ri gì đó, nên anh bun ít nói.
Sáng hôm sau ra lao đng, anh không mang thêm cái gì đ ra ăn bui trưa. Anh không biết phi làm sao vi gói quà mà anh đã nhn. Anh cm thy mình ging như mt thng ăn trm, oa tr đ gian. Không biết phi gii quyết thế nào cho n tha đây. My năm tri đói khát, thèm ăn. Chp được mt con dế, con cóc thì xem như được mt ba tic ln. Thế mà khi nhn quà có tht chà bông, cá khô, mui s t v.v... anh li s s. Lương tâm ư? Làm gì có th ny đây. Anh không biết phi din t thế nào tâm trng ca anh lúc y. Vì đng vào đó, anh thy mình như b phm ti. Bui trưa, anh ra nhn cơm vi vài cng rau mung, nước mui. Anh li thèm các th mà mình đang gi. S thèm khát li bt đu dn vt, hành h anh. Anh không th nào chng li ni s đòi hi hp lý ny. Thôi thì ti đâu hay ti đó.
Ngày hôm sau anh mang tí ti đ ăn theo, chia cho mt s bn cùng cnh ng vi anh, nghĩa là thuc dng m côi, không có ai thăm viếng hay gi quà. H ăn mt cách ngon lành. Anh ăn cũng ngon ming nhưng khi ăn xong, anh thy nghèn nghn. My ngày đu anh mang tâm trng ny, nhưng dn dn v sau nguôi ngoai. Hình như s phm ti thường xuyên, ít b lương tâm cn rt hơn là phm ti mt đôi ln.

CHUYỆN VỀ BÀ HIỆU TRƯỞNG TRƯỜNG ĐẠI HỌC KHOA HỌC


 GS Đào Văn Tiến


Người hiệu trưởng đầu tiên của trường Đại học Khoa học của nước Việt Nam Dân chủ cộng hòa là nữ tiến sĩ khoa học Hoàng Thị Nga. Bà đỗ tiến sĩ vật lý tại trường Đại học Sorbonne (Paris).
Khi nhậm chức (cuối năm 1945), bà khoảng 40 tuổi, người đẫy đà, mặt trái xoan trắng trẻo, mắt một mí, môi mỏng và trông hơi giống phụ nữ Nhật. Bà thường mặc bộ đồ tay-ơ, áo vét, váy ngắn màu xám, chân đi giày cao gót, tôi nhớ mang máng là bà để tóc xoăn dài, rẽ giữa và uốn thành hai mảnh vỏ trai úp sau đầu. Khi được tin bà về trường Đại học đã có nhiều bàn tán trong giới sinh viên vì họ đã quen với các thầy giáo Pháp ở trường đại học trước kia – không có thầy giáo Việt Nam ở trường Đại học. Ngay cả thầy Nguyễn Mạnh Tường, đã đỗ tiến sĩ luật khoa, cũng không được nhận vào dạy cho khoa Luật. Nay có giáo viên người Việt mà lại là nữ, đứng trên bục Đại học giảng bài bằng tiếng Việt, quả là một hiện tượng hiếm có.
Tại buổi khai giảng của trường, bài diễn văn khai mạc của bà ở đại giảng đường đã thu hút đông đảo sinh viên các ngành. Họ đứng chật ních cả hành lang vì tò mò muốn xem và muốn nghe vị nữ tiến sĩ đầu tiên của nước ta giảng bài… Hơn nữa bà còn được dư luận tuyên truyền là “cứng đầu, cứng cổ” dám kiện Chính phủ Pháp về tội thất tín. Ở Paris giới chức Pháp đã hứa cho bà về dạy ở trường đại học nhưng khi về nước, giới chức Đông Dương lại chỉ cho bà dạy ở trường trung học. Bà đã xin trở lại Pháp và kiện chính phủ về tội thất tín, đòi bồi thường mọi chi phí di chuyển… Mọi chuyện đã thay đổi hoàn toàn đối với bà sau khi nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ra đời.

Thứ Sáu, 8 tháng 3, 2019

Bài thơ từ tên 63 ca khúc của Trịnh Công Sơn gây xôn xao


LÊ THỐNG NHẤT
 (GDVN) - Nhân kỷ niệm 13 năm ngày mất của Trịnh Công Sơn, TS Lê Thống Nhất đã sáng tác một bài thơ tưởng nhớ đến vị nhạc sĩ tài hoa từ tên 63 ca khúc của ông.


ĐẮM THEO CA KHÚC CỦA ANH
"Bạc phơ Hạ trắng tái tê

Để cho Biển nhớ gọi về tên  Anh

Tình sầu nào có trôi nhanh

Tình xa xin vẫn để dành cho nhau

Tôi ru em ngủ cho mau

Tự dưng thấy - Trong nỗi đau tình cờ

Nắng thuỷ tinh cũng ngẩn ngơ

Rừng xưa đã khép tiếng tơ vẫn còn

Vết lăn trầm mãi chẳng tròn

Ướt mi chi để héo hon cho người

Biệt ly Vẫn nhớ cuộc đời

Dù rằng Xa dấu mặt trời bao năm

Khi nào Tôi sẽ đi thăm

Để người xin chớ Tưởng rằng đã quên

Ru tình mong chút nhân duyên

Một ngày như mọi ngày nên lại buồn

Này em có nhớ mưa tuôn

Cơn Mưa mùa hạ ngọn nguồn từ đâu

Người về bỗng nhớ
 nhịp cầu

Nối vòng tay lớn nguyện cầu cho ai

Nguyệt ca - Như tiếng thở dài

Tuổi đá buồn
 gửi u hoài đi theo

Quỳnh hương đưa giữa xóm nghèo

Hai mươi mùa nắng lạ vèo trôi qua

Kìa Đôi mắt nào mở ra

Cho ai được thấy Đoá hoa vô thường

Giọt nước mắt cho quê hương

Trong tim Có những con đường lá rơi

Chỉ có ta trong cuộc đời

Biển nghìn thu ở lại nơi bến nào

Bống không là Bống dưới ao

Này em có nhớ gọi chào Bống không ?

Ru em từng ngón xuân nồng

Nghẹn như Lời của dòng sông thu tàn

Huyền thoại Mẹ mãi chứa chan

Sóng về đâu để non ngàn đắng cay ?

Còn Ta thấy gì đêm nay ?

Ai đi Như cánh vạc bay cuối chiều…

Lời thiên thu gọi phiêu diêu

Phúc Âm buồn gợi những điều trong tim

Thương một người mải đi tìm

Hoa vàng mấy độ lặng im khóc thầm

Tạ ơn thắp nén hương trầm

Đã thôi Ở trọ cõi trần rồi ư ?

Cát bụi là thực hay hư

Ra đồng giữa ngọ
 mà như về nhà

Một lần thoáng có rồi xa

Để ai đếm - Từng ngày qua não nề

Hẹn chi  Một cõi đi về

Diễm xưa nay đã yên bề sau mưa

Mang Em đến từ nghìn xưa

Mà như Cỏ xót xa đưa tháng ngày

Mình ai Lặng lẽ nơi này

Chẳng buồn theo để Níu tay nghìn trùng

Rừng xanh xanh mãi không cùng

Vườn xưa xơ xác giữa vùng xác xơ

Thương ai đã Hãy cố chờ

Vàng phai trước ngõ thẫn thờ cuối xuân

Ai ngoài cánh cửa tần ngần

Bên đời hiu quạnh  những lần lệ rơi

Để gió cuốn đi  cuối trời

Ru đời đi nhé!  Mong đời ngủ say..."


Thứ Ba, 5 tháng 3, 2019

Nhân các làng quan họ đang mở hội xuân


Nguyễn Xuân Diện

Các liền anh liền chị của làng quan họ - Ảnh: TCCC
Cho đến nay, đã từng có rất nhiều giả thuyết về sự ra đời và nguồn gốc của quan họ nhưng chưa có giả thuyết nào được chấp nhận một cách tuyệt đối. Ngay chữ "quan họ", chúng ta cũng chưa tìm được một văn bản Hán Nôm nào chép hai chữ này. Quan họ có từ bao giờ cũng chưa có câu trả lời xác quyết.
Không gian văn hóa quan họ trải dài khắp 49 làng quan họ cổ của trấn Kinh Bắc xưa, nay thuộc hai tỉnh Bắc Ninh và Bắc Giang. Đó là vùng đất cổ xưa, với những ngôi chùa hàng ngàn năm tuổi, những hội hè đình đám, những phong tục tốt đẹp, những vị công hầu khanh tướng, những ông nghè ông trạng và những giai nhân tài sắc. Người Kinh Bắc có câu: Em đi khắp bốn phương trời/ Không đâu lịch sự bằng người ở đây.
Trai gái các làng quan họ lại thường tụ tập thành từng bọn (từ cổ, chỉ một nhóm người) để cùng nhau hát. Một bọn quan họ thường là những người trong một làng với nhau, với ý là để đối đáp với làng khác.
Gặp nhau, người quan họ dùng những lời xưng hô thật nhún nhường, lịch sự. Bên nào cũng vui vì gặp gỡ, cũng mong được học lấy đôi lối đôi câu. Những bọn quan họ gặp nhau, thường là hát với nhau thâu đêm suốt sáng ở nhà chứa (nhà ông trùm của một bọn quan họ), và nghỉ lại ở nhà quan họ bạn của mình. Đó là tục ngủ bọn, có từ thưở xa xưa lắm!

                                                         .Hát quan họ trên sông
Về lề lối, quan họ có nhiều giọng, nhưng được quy định ba giọng chính để hát đối đáp trong những ngày hội. Đó là Giọng lề lối (dùng để dạo giọng lúc bắt đầu hát), thường là những lời ướm hỏi như: Hôm nay tứ hải giao tình/ Tuy rằng bốn bể nhưng sinh một nhà... Giọng lề lối có nhiều câu, song chủ yếu hát các giọng La rằng, Tình Tang, Kin Lan, Cây gạo, Cái Ả.
Tiếp theo là Giọng vặt (những câu hát để đôi bên gắn bó với nhau). Giọng sổng chỉ có một giọng, còn giọng vặt thì là gồm nhiều giọng: giọng buồn, giọng vui, giọng cao, giọng thấp, giọng ngắn, giọng dài.
Gặp nhau, người quan họ kể cho nhau rằng đêm đông lạnh giá, nhớ bạn, không dám, một mình đắp cả manh chiếu tấm chăn: Gió lạnh suốt đêm đông trường/ Nửa chăn, nửa chiếu, nửa giường để đó đợi ai… Cuối cùng là Giọng giã bạn để hát lúc chia tay. Vì vậy, nội dung các câu hát giọng bỉ thường là căn dặn, nhắn nhủ nhau nhớ lấy những lời hẹn ước.

Chủ Nhật, 3 tháng 2, 2019

SAO CHẲNG VỀ ĐÂY


Nguyễn Bính

Lối đỏ như son tới xóm Dừa,
Ngang đầu đã điểm hạt mưa thưa,
(Xuân sang xao xuyến lòng tôi quá)
Tôi đã xây tròn sự nghiệp chưa?

Ở mãi kinh kỳ với bút nghiên,
Đêm đêm quán trọ thức thi đèn.
Xót xa một buổi soi gương cũ
Thấy lệch bao nhiêu mặt chữ điền

Chẳng đợi mà xuân vẫn cứ sang
Phồn hoa thôi hết mộng huy hoàng.
Sớm nay sực tỉnh sầu đô thị
Tôi đã về đây rất vội vàng.

Thứ Năm, 17 tháng 1, 2019

MƯỢN LỜI QUAN HỌ


( Phí Văn Trân: Thơ hay, viết năm 1996 ) 
Những mong " người ở đừng về " 
Mà câu " giã bạn " tái tê sông Cầu ;
Còn chưa " cởi áo cho nhau " 
Mong manh dải yếm , rơi câu hẹn hò .
Nong tằm rối cả đường tơ 
Nhện giăng mùng , cửa tò vò sợi mưa .
Mình về kẻ đón người đưa 
Còn ta nhặt mẩu chỉ thừa luồn kim .
Bao giờ cho đến hội Lim 
Tao nhân , mặc khách ai tìm được ai ? 
Xin đừng lỡ một , lầm hai 
Bạc vôi , mặn muối chớ sai lời nguyền .
Rượu nồng trong cánh tay tiên 
Chạm << ly >> ánh mắt , hơi men ngà ngà ;
Giật mình " buông áo em ra "
Mây trôi bèo dạt là ta hay mình ?
Trúc bờ ao , trúc đầu đình 
Lội sông con xít gửi tình sang ngang .
Dòng Thương gặp Lục Đầu Giang 
Còn ta tan hội lang thang một mình