Thứ Sáu, 10 tháng 10, 2014

KÝ ỨC DRESDEN ( viết năm 2000 )



  Truyện ngắn của Thy An


          Lê bước đi như người mộng du trong đêm mùa xuân trên đường phố chẳng có vẻ gì là đã bước vào năm cuối cùng của  thế kỷ 20. Chao ôi,  đúng là “ Mùa xuân bên bờ sông En-bơ “ đây rồi. Thật là ngoài sức tưởng tượng. Thời niên thiếu có lẽ  chị đã xem một bộ phim có tựa đề như thế. Hoàn toàn chẳng nhớ gì ngoài tên phim giống như một bài thơ, như một câu chuyện tình. Lê bất giác ngồi xuống bên bờ sông. Rõ ràng đây là một thực tế. Sông En-bơ thật hiền. Nó gầy guộc. Hẳn 1000 năm trước, hoặc lâu hơn thế nó vẫn hiền như thế này. Tại sao số phận lại có thể đưa chị đến đây, ngự tại một khách sạn tuyệt đẹp bên bờ sông này. Thật không thể tin được. Mai là ngày lập xuân ở đây. Nhưng tối nay thành phố này, dòng sông này, nơi trầm tĩnh một cách không ngờ ở một đất nước công nghiệp, mùa xuân vẫn dâng lên bằng một vẻ nguyên sơ, cổ điển. Mặc kệ thành phố và những công trình tráng lệ của con người, những thứ phù du chìm nổi ở đời, đêm xuân vẫn ngát hương đất và cây cỏ. En-bơ vẫn thở dài, mơ màng. Không, En-bơ vẫn chảy theo nhịp điệu mà nó có vào mùa xuân, thế thôi. Nó cũng chẳng quan tâm đến tâm trạng, dáng vẻ, danh hiệu hay bất cứ điều gì con người gán ghép cho nó. Thật hay là anh đã không có mặt ở đây. Đúng ra đêm nay chỉ thiếu có điều này. Lê thấy ngập tràn cảm giác  hạnh phúc. Một đêm trên bờ sông En-bơ với một nỗi nhớ vô hạn, thấy mình chưa bao giờ yêu như thế, thấy thiếu như thế và thấy đầy đủ như thế. Dường như anh đang ở mọi nơi, bao trùm khắp không gian và thời gian. Cả En-bơ nữa, nó cũng đang thở hơi thở của anh, thầm thì tiếng anh. Những làn sóng nhè nhẹ vỗ vào bờ như dáng vẻ anh. Này, ta có thể không mảy may có một ý nghĩa  nào với sông nhưng mày  có lẽ đã để lại cho cuộc đời ta một điều gì đấy. Lê sung sướng tự nhủ. Chị thấy đang  yêu và được yêu thật thanh khiết. Lê thấy như mình đang choàng tay lên cổ anh, đang ôm Dresden ,cả dòng En-bơ, cả đất trời này.

Thứ Ba, 23 tháng 9, 2014

- Đơn kiến nghị của vợ hai cố TBT Lê Duẩn gửi 16 UV BCT, về ông Võ Nguyên Giáp



- Đơn kiến nghị của vợ hai cố TBT Lê Duẩn gửi 16 UV BCT, về ông Võ Nguyên Giáp
Nguồn Basam

Bàn về cải cách thể chế chính trị: Ba việc hầu như không thể, nhưng phải tìm cách làm



Nguyễn Trung
Bài 4 – Viết về đại hội XII sắp tới của ĐCSVN[1]
Lời nói đầu
Trong bài 3 (Chúng ta lựa chọn gì cho tổ quốc?) tôi cho rẳng để đưa đất nước ra khỏi tình trạng bế tắc hiện nay, đại hội XII sắp tới nên tập trung giải quyết 3 việc lớn:
-      Cải cách thể chế chính trị toàn trị hiện nay (Bài 4 A)
-      Hoàn thiện kinh tế thị trường  (Bài 4 B)
-      Đổi mới ĐCSVN để phấn đấu trở thành đảng của dân tộc  (Bài 4 C).
Cũng trong bài 3 tôi đã phân tích: Nhìn vào sự thật cuộc sống đất nước hiện tại và nhìn vào quá trình chuẩn bị đại hội XII đang diễn ra, tôi cho rằng cả ba việc phải làm nêu trên dù bức bách sống còn đến mức nào chăng nữa đối với chế độ chính trị toàn trị hiện hành, song tôi vẫn phải dự báo hầu như 99% là không thể làm được. Hoặc là tôi sai?

Chủ Nhật, 21 tháng 9, 2014

Cứu nước trên hết!



Nguyễn Trọng Vĩnh
Chưa bao giờ thấy tình hình đất nước đáng lo như hiện nay:
Về kinh tế xã hội: Hàng chục vạn doanh nghiệp ngừng hoạt động và phá sản, công nhân nhân viên mất việc, ngân sách thất thu, sinh viên tốt nghiệp ra trường không có việc làm, người cày mất ruộng, tập đoàn kinh tế nhà nước làm ăn thua lỗ, tham ô, nợ xấu ngân hàng, thất thoát hàng ngàn ngàn tỷ, hàng hóa nước ngoài tràn ngập thị trường chủ yếu từ Trung Quốc, hàng xuất khẩu chủ lực lệ thuộc Trung Quốc về nguyên vật liệu, nhập siêu hàng năm trên dưới 20 tỷ đô la, nợ nước ngoài chồng chất vượt quá GDP, khoáng sản bị đào bới bung bét, rừng bị chặt phá vô tội vạ...Kinh tế sa sút gần đến đáy, tụt hậu rất xa so với các nước chung quanh. Tài nguyên phong phú mà dân nghèo, nước yếu, lệ thuộc.
Mọi mặt xã hội xuống cấp nghiêm trọng.

Thứ Hai, 8 tháng 9, 2014

Từ thoát Trung, thoát…, đến thoát “hệ lụy”?



Hạ Đình Nguyên
Có ba vấn nạn cho Việt Nam hôm nay:
– Trung Quốc Cộng sản đang là một đe dọa nghiêm trọng chủ quyền Việt Nam.
 – Thể chế nhà nước Việt Nam đang là một thể chế bất hợp lý, độc tài và tham nhũng.
 – Ý thức hệ mà Đảng Cộng sản Việt Nam đang theo đuổi, chính xác là một ảo tưởng.
Vận nước cũng giống quy trình của một đời người: “Một thời để yêu, một thời để chết” (tên một tác phẩm của Maria Remarque). Nói theo phong cách triết học hiện đại thế kỷ 20: Một thời dấn thân (s’engager), một thời tháo gỡ (desengager).